Bồ Tát Thầm Lặng

24/08/201908:52(Xem: 11732)
Bồ Tát Thầm Lặng


nguyen van lam 2
Bồ Tát Thầm Lặng
Thành kính ngưỡng vị Bồ Tát: Nguyễn Văn Lâm đã cứu mạng
gần một trăm trẻ bị bỏ rơi tại Việt Nam.

Dứt tình mẹ bỏ con rơi
Đau thương nhìn trẻ giữa đời bơ vơ
Tội chi những trẻ dại khờ
Mà người mẹ lại hửng hờ vô tâm
Duyên may gặp kẻ âm thầm
Mang về nuôi nấng dần dần lớn khôn
Đời nay lắm chuyện vô hồn
Đem con bỏ chợ chẳng còn lương tri
Rồi đây nhân quả liền khi
Lưới trời lồng lộng chạy đi đường nào?

Dallas Texas, 23-8-2019
Tánh Thiện


nguyen van lam 2

Bồ Tát Thầm Lặng
 
* Cẩn họa: lục bát liên vần của Cư Sĩ Tánh Thiện
"Rồi đây nhân quả liền khi
Lưới trời lồng lộng chạy đi đường nào ?"

***
Ngước mặt lên hỏi trời cao
Cớ sao mẹ lại lòng nào bỏ con?
Thai nhi mang nặng mỏi mòn
Cưu mang chín tháng mẹ còn chẳng thương
Hỏi mẹ chẳng chút vấn vương
Khi đem trẻ bỏ ngoài đường cho cam
May mà cha Nguyễn Văn Lâm
Giàu lòng nhân ái phát tâm đem về
Dẫu rằng cực nhọc đủ bề
Thương bầy con trẻ chẳng hề than van
Con sống nhờ tấm lòng vàng
Không ruột thịt lại chứa chan nghĩa tình
Đời con nay được tái sinh
Nhờ công nuôi nấng tận tình của Cha
Ơn dưỡng sánh với sanh ra
Còn nặng hơn cả giang hà bao la
Vu Lan khấn nguyện Phật Đà
Ra tay phổ độ cho Cha sống đời
Nuôi bầy trẻ nhỏ nên người
Công ơn nuôi dưỡng tuyệt vời cha Lâm
 
Strasbourg, Pháp Quốc 24-08-2019
Diệu Đạo/Song Phượng

Và tiếp theo con xin gởi cho Thầy bài thơ ý tình đối nghịch khi
một bên mẹ sinh con ra đem bỏ, còn một bên trông chờ con ra đời từng phút giây. Bài này con viết năm 2015
 
Nhật Ký Mẹ Viết Cho Con
 
Nhật ký Mẹ viết khi con trong bụng
Nhẹ nhàng nâng niu như hứng cánh hoa
Từ bước đi khẽ khàng không dám động
Sợ con giật mình sẽ đạp Mẹ đau
 
Nhật ký của Mẹ nào có gì đâu!
Chỉ ghi nhận mầm trẻ thơ đang lớn
Và cảm giác hình như con đùa giỡn
Thích được nằm trong lòng Mẹ ấm nồng
 
Nhật ký Mẹ là trang giấy màu hồng
Viết về con với cả lòng yêu mến
Mẹ thầm cám ơn vì con đã đến
Cùng Mẹ Cha xây mái ấm gia đình
 
Mẹ mong đợi đến ngày trẻ sơ sinh
Tiếng khóc oa oa thấm tình mẫu tử
Nhật ký của Mẹ là trang hồng sử
Viết về con lúc hiện hữu trên đời
 
Nhật ký Mẹ chỉ viết về con thôi
Này hỡi con yêu thiên thần của Mẹ
Mong một ngày khi lớn lên con sẽ
Thông minh học giỏi hiếu đạo vẹn toàn
 
Strasbourg, Pháp Quốc 09.02.2015
Diệu Đạo/Song Phượng




Người đàn ông độc thân 'nhặt'
gần trăm đứa con từ nghĩa trang, bãi rác, lề đường


Bài của Lê Nam & Hoài Nhân



Hơn 11 năm, người đàn ông cưu mang gần một trăm "đứa con". Đứa từ bãi rác, bồn cầu; đứa mất cha, mẹ ung thư thời kỳ cuối; đứa dị tật chẳng ai dám nhìn;... Tất cả về mái nhà chung, viết lại cuộc đời tươi sáng.


Đứa trẻ sơ sinh ngoài bãi rác...

Giữa đám trẻ đùa nghịch râm ran, ông Nguyễn Văn Lâm (47 tuổi) cười hiền, chỉ tay vào một bé gái chững chạc mặc đồ học sinh, đang ngồi soạn tập vở chuẩn bị đến trường. Đó là đứa trẻ bắt đầu cho câu chuyện dài hơn chục năm của người đàn ông độc thân nhưng có đến… 90 “con”.
Một chiều cách đây 11 năm, trên đường đi làm về, ông Lâm bỗng thấy nhiều người vây quanh một bãi rác. “Tò mò, tôi đến xem thì thấy một đứa trẻ đỏ hỏn, kiến bu cắn nát cả mặt mày, tay chân. Không ai dám động vào, cũng không ai nghĩ có thể sống sót. Nhưng có gì đó đột ngột thôi thúc tôi ào đến, ôm đứa trẻ vỏn vẹn 1 kg đưa vào bệnh viện. May thay, đứa trẻ được cứu”, ông Lâm kể.
Không biết phải làm gì tiếp theo, ông mang đứa trẻ về nhà. Chưa vợ chưa con, ông ngại ngùng kêu tài xế taxi chạy thẳng đến cửa nhà mới dám xuống xe, vì sợ hàng xóm bàn tán. Ông nói với mẹ về việc mình nhặt được đứa trẻ. Bà cụ không tin, cứ tưởng con ông, nhưng rồi cũng dần hiểu chuyện.
Người đàn ông độc thân 'nhặt' gần trăm đứa con từ nghĩa trang, bãi rác, lề đường - ảnh 1
Những đứa trẻ bị bỏ rơi ngay từ lúc lọt lòng...(photo:Hoài Nhân)


nguyen van lam 2Người đàn ông độc thân 'nhặt' gần trăm đứa con từ nghĩa trang, bãi rác, lề đường 


phuong vy

Nguyễn Ngọc Phương Vy, cô bé năm nào ông Lâm mang về từ bãi rác, nay đã lớn khôn, xinh xắn và học rất giỏi (photo:Hoài Nhân)


“Tròn 1 tháng sau, cũng trên đường đi làm về, tôi lại nghe tiếng khóc ở bãi cỏ ven lộ. Vậy là có đứa con thứ 2. Đúng 1 năm sau, tôi tiếp tục nhận cuộc gọi từ một người đàn ông biết chuyện tôi nuôi 2 đứa trẻ bị bỏ rơi, nói về việc một phụ nữ sinh kế giường vợ anh ta sẽ bỏ đứa bé vào ngày mai. Tôi không nhận, vì 2 đứa trẻ ở nhà đã là chuyện tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Nhưng anh ta vẫn gọi, 2 cuộc, rồi 5 cuộc. Tôi không đành lòng làm ngơ nữa, chạy vào bệnh viện, nhận đứa trẻ ngay kịp lúc bé bị bỏ đi…”, ông Lâm kể.

Nghĩ mẹ sẽ phản đối, ông Lâm đi tìm phòng trọ bên ngoài, thuê bảo mẫu chăm đứa trẻ. Mọi thứ lại như một giấc mơ, khi ông chạy bộ tập thể dục vào sáng hôm sau, có tiếng khóc bên lề đường níu chân ông lại. Thêm một đứa trẻ nữa bị bỏ rơi. Ông bấm bụng thuê phòng trọ thứ 2, thuê thêm người bán bánh mì gần đó trông giữ. Mãi 6 tháng sau, ông mới đánh liều tâm sự với mẹ.

“Chẳng ngờ, mẹ nói: “Thằng này khùng, nhặt thì đem về nhà chứ để đâu ở ngoài”. Tôi chưng hửng. Hóa ra mẹ cũng như tôi, nhìn những sinh linh bé bỏng bơ vơ, nhìn đôi tay nhỏ xíu nắm lấy tay mình, bà đã yêu chúng tự bao giờ. Kể từ đó, 4 đứa con về chung nhà tôi. Kể từ đó, tôi mãi trăn trở 1 câu hỏi: “Vì sao cũng là con người, có bé sinh ra giàu sang quá, còn có bé mở mắt đã là gốc cây, bãi rác?”. Cũng kể từ đó, tôi nhận ra còn quá nhiều bất hạnh trong cuộc đời này và quyết từ bỏ tất cả hạnh phúc cá nhân để dang tay mình đón các “con” về”, ông Lâm bộc bạch.

nguyen van lam 3
Các con là tất cả của ông (photo:Hoài Nhân)


Làm việc 20 tiếng/ngày nuôi các con

Đồng hành cùng ông Lâm từ đứa con đầu tiên là Nguyễn Văn Phúc, em trai ông. Hai người đàn ông độc thân đi chăm trẻ mới lọt lòng, chẳng phải điều dễ dàng gì. Những đêm khuya lắc khuya lơ, ông vẫn dò trên mạng cách bế bồng, đút trẻ ăn. Ông mua sách kỹ năng nuôi dạy trẻ về gối đầu giường!

“Nhưng khó khăn hơn nữa là chuyện kinh tế. Anh em tôi có thu nhập chính từ một công ty bảo vệ, nhưng đủ vào đâu khi phải nuôi quá nhiều con. Một ngày của tôi bắt đầu từ 2 giờ rưỡi sáng, dậy hầm cháo, khuấy bột kịp cho các cô bảo mẫu sáng đến cho ăn. Rạng sáng tôi ra chợ đầu mối đẩy dù thuê cho tiểu thương, rồi giữ xe cho người đi chợ. Em tôi đưa rước các con đến trường. Ban ngày, chúng tôi lo việc công ty. Tối đến lại đi tính tiền, rửa ly, pha chế cho một quán cà phê. 10 giờ đêm mới trở về nhà lo cho các con…”, ông Lâm kể về quãng thời gian làm việc hơn 20 tiếng/ngày.

Để rồi như một sứ mệnh, những đứa “con” cứ lần lượt “tìm đến” ông. Nhiều bé bị bỏ ngay trước cửa nhà, với hình hài dị tật chẳng ai dám nhìn. Nhiều bé đẻ rớt trong bồn cầu, cha tự tử bỏ lại, mẹ ung thư thời kỳ cuối,… bất kỳ lúc nào, bất kể ở đâu, ông cũng đều chạy đến cưu mang.

Đỉnh điểm những năm 2014 – 2016, trung bình có đến 2 – 3 trẻ bị bỏ rơi/tháng. Mái ấm cũ kỹ ngày càng ọp ẹp, dột nát đủ bề. “Hiểu những gì tôi đang làm, mẹ dành toàn bộ đất quanh mái ấm cho tôi. Mặc tôi không nhận, mẹ vẫn cương quyết “tặng cho mái ấm” để tôi không thể từ chối. Chẳng đợi mẹ nói gì thêm, tất cả anh em đồng lòng để một nửa tài sản cho tôi, chung tay xây lại mái ấm. Những gì các con đang ở, đang sống ngày hôm nay, mình tôi không thể nào làm được”, ông Lâm tâm sự.


“Ngày xưa con đã chứng minh cho mẹ về những gì con làm, thì bây giờ mẹ không chấp nhận việc con ngã gục. Mẹ phải thấy con đứng lên bằng chính đôi chân của mình và gánh vác lũ trẻ”, mẹ vẫn thường động viên ông Lâm như thế, trong những lần ông vắt kiệt sức mình để chăm lo cho các con



"Đừng thêm đứa trẻ nào gọi tôi là cha..."
Tháng 8.2017, mái ấm được xây dựng khang trang hơn. Dọn vào nhà mới chỉ 10 ngày, 1 trận hỏa hoạn do chập điện đột ngột thiêu rụi tất cả đồ đạc, may mắn không có ai bị thương.

“Nhưng giống như trong cái rủi có cái may. Ròng rã 9 năm rưỡi, tôi chỉ lặng thầm cưu mang các con. Sau trận cháy, một đứa cháu tôi mới viết bài trên mạng xã hội, xin sự giúp đỡ về quần áo, tập sách cũ cho các con đi học. Bỗng nhiên được chia sẻ rầm rộ, đông đảo mạnh thường quân tìm đến mái ấm hỗ trợ. Nhờ vậy, đến nay đã có 90 trẻ dưới mái nhà chung, trong đó có 38 trẻ sơ sinh nằm nôi, còn lại đều được đến trường đúng tuổi”, ông Lâm cho biết.



"Tụi nhỏ đi học về, nói "cha ơi, mấy bạn nói con là đồ mồ côi". Tôi lặng người, nói cho chúng hiểu: "Các con không mồ côi, các con có cha mà. Và dưới mái nhà này, tất cả là anh em...", ông bộc bạch



Từ đứa con thứ 2, tất cả đều có cái tên chung là “Nguyễn Hoàng Phúc …”. Ông nói, “hoàng” là “huy hoàng”, “phúc” là “hạnh phúc”. Đó là tất cả những gì ông mong mỏi cho các con sau này. Gần 100 con, là ngần ấy câu chuyện số phận in sâu vào ký ức người cha ấy.

“Nguyễn Hoàng Phúc Hậu là con gái bị bỏ trong bọc đen, chó tha ngang cửa mái ấm. Con bé bằng bàn tay, vỏn vẹn 700 gram, phải nằm lồng kính 3 tháng. Nguyễn Hoàng Phúc Nhân là con trai, cũng bị bỏ trước cửa mái ấm vì không mắt, mũi, miệng, chỉ có một lỗ đen giữa mặt. Ba ca mổ rồi, vẫn chưa lấy lại được hình hài... Nguyễn Hoàng Phúc Thông như một chú bạch tuộc, với đầu bự và tay chân teo tóp. Một lần trong bệnh viện, mẹ của con chạy đến nhờ tôi bế giúp, rồi không bao giờ quay lại nữa. Còn mẹ của Nguyễn Hoàng Phúc Nhàn, mang bầu 7 tháng thì tự tử. May mắn là bệnh viện cứu được con…”, ông Lâm có thể kể vanh vách ngày tháng, bệnh tình, hoàn cảnh từng đứa con của mình.

nguyen van lam 4
Người đàn ông độc thân 'nhặt' gần trăm đứa con từ nghĩa trang, bãi rác, lề đường - (photo:Hoài Nhân)




Niềm vui của ông giờ đây, chỉ đơn giản là nhìn các con yên vui, khỏe mạnh. Niềm hạnh phúc của ông, chỉ là có thể đủ sức dang tay cưu mang những thiên thần không may mắn. Nhưng hạnh phúc hơn cả, là đừng có thêm sinh linh nào ngoài kia phải gọi ông là cha. Bởi lẽ, có bất hạnh nào cho một đứa trẻ, bằng việc phải mồ côi…

Nguồn:

https://thanhnien.vn/doi-song/nguoi-dan-ong-doc-than-nhat-gan-tram-dua-con-tu-nghia-trang-bai-rac-le-duong-1117197.html

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/06/2011(Xem: 35215)
Tôi sưu tập những vần thơ hiếu hạnh Nguyện mọi người đừng làm Mẹ khổ đau. Minh Chiếu
19/06/2011(Xem: 11152)
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn Ủ - để mơn man đất ngạch trường...
10/06/2011(Xem: 25189)
Người đời cũng gọi đại sư là Nam Nhạc Tôn Giả, Tư Đại Hòa Thượng, Tư Đại Thiền Sư. Là một cao tăng Trung quốc, sống vào thời Nam Bắc Triều, người đất Vũ Tân, Hà Nam, họ Lí, Tổ thứ ba Thiên Thai Tông, sau Long Thọ Bồ tát và Tổ Huệ Văn. Đại sư kính mộ kinh Pháp Hoa từ thuở nhỏ, thường ngày đêm tụng đọc, có lúc nhìn kinh mà ứa lệ. Trong mộng, thấy Bồ tát Phổ Hiền lấy tay xoa đầu từ đó trên đảnh đầu nổi lên nhục kế. Năm 15 tuổi xuất gia, tham kiến thiền sư Huệ Văn ở đất Hà Nam, được truyền pháp quán tâm. Có lần đại sư tự than rằng tuổi đạo luống qua, đang khi dựa lưng vào tường, thốt nhiên đại ngộ, chứng được Pháp Hoa tam muội.
06/06/2011(Xem: 14192)
Pháp Hoa vi diệu khôn lường Ba đời Chư Phật tán dương Chúng sanh thành tâm quy ngưỡng Ánh trăng dẫn lối đưa đường
31/05/2011(Xem: 26657)
Quy ẩn, thế thôi ! (Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhau thường nói “mình có bạn rồi” dù chỉtrong một thời gian rất ngắn. Khi Thầy và tôi cách biệt, thỉnh thoảng còn gọi điệnthoại thăm nhau) Hôm nay Thầy đã đi rồi Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn Ai đem lay ánh trăng vàng Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh Vô thường khép mở tử sinh Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay Bảo rằng, bản thể xưa nay Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi
31/05/2011(Xem: 30948)
Nam Mô A Di Đà Phật Liên trì ao báu nở hoa Hoa sen chín phẩm kết tòa Một lòng Tây Phương trực vãng
30/05/2011(Xem: 11688)
Mưa dẫu tạnh nhưng Pháp âm còn mãi Lời Chân Như thức tỉnh mộng đem dài Pháp cứ thuyết cho tan sầu sanh tử Cho Đạo mầu muôn thuở mãi xa bay Em cứ ngỡ Quê Hương mình nghèo khổ Nào ngờ đâu giàu Diệu Pháp cam lồ
30/05/2011(Xem: 18189)
Chùa tôi nho nhỏ bên làng Bên dòng sông quyện bên hàng thông xanh Có tre mấy lũy yên lành Có chim ca hót trên cành líu lo
22/05/2011(Xem: 13647)
Sao thưa trăng nhạt sáng từ tâm Tất Đạt từ lâu phát quảng tâm Thê tử đoạn tình vì đại nguyện Quốc thành xả bỏ bởi bi tâm
22/05/2011(Xem: 15835)
Tôi là người Việt Nam, nước da tôi cùng một màu vàng như các sắc tộc Á Châu, Nhưng trái tim tôi hòa cùng một nhịp đập như người dân Tây Tạng...