Pháp Tài Lữ Địa (thơ)

21/08/201906:33(Xem: 11994)
Pháp Tài Lữ Địa (thơ)
chap tay



Pháp Tài Lữ Địa

Với đời sống bận rộn của người xuất gia và tại gia trong thời đại văn minh tân tiến này, giữa đêm khuya con bất chợt tự nghiệm ra một bài học 4 chữ Pháp Tài Lữ Địa mà cổ nhân dạy từ ngàn xưa, suy gẫm lại đúng với mọi thời đại của chúng, con xin chia xẻ ý tưởng này ...


Thế hệ tôi phân vân nhiều suy nghĩ , 

Tôn giáo nào ...nguyên  thủy với đại thừa .

Đuổi kịp chăng văn hoá giữa mới xưa ? 

Thân quyến,  bạn bè ngày  ...dần xa vắng .

Thức giấc đêm khuya cô đơn tĩnh  lặng

Đôi lúc ngỡ ngàng .... thân phận cao niên 

Nếu không nhờ Đạo hẳn lắm ưu phiền ! 

Mênh mông,  vật vã giữa văn minh tân tiến .

Nhưng làm sao để trí huệ phát triển ? 

Đừng lạc vào  ...nhầm lẫn giữa Có, Không  

Sống trong mộng vẫn an lạc thong dong 

Nghiệm ...cần có đủ   PHÁP, TÀI, LỮ, ĐỊA .**

Thuận, nghịch  trong duyên rõ ràng liễu nghĩa 

Bốn chữ này ảnh hưởng cả một đời 

Tại gia, xuất gia đúng lúc đúng thời 

Sẽ ...độ  chúng sinh, cúng dường chư Phật ! 

Đây tất cả tư duy ...rất chân thật, 

Trải lòng thành khi xem chuyện cổ kim .

Nguyện sẻ chia ....không thể giữ trong tim 

Biết rằng...cũng lắm người đâu vừa ý !!!! 



Huệ Hương 

Melbourne 21/8/2019 

 

 

** Pháp: trình độ kiến thức về Đạo hay Đời

     Tài:  có đủ chút phương tiện vật chất 

    Lữ : bạn đồng căn cơ , chí hướng

    Địa  :địa phương , phong thổ, vùng thích hợp để phát triển dụng cơ nghiệp 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/04/2016(Xem: 12750)
Hái nụ hoa cúng Phật Còn tinh nguyên mùi đất Năm phần hương thoảng nhẹ Giọt nắng mai ấm lòng.
23/04/2016(Xem: 21611)
Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà mình mang đến chùa dâng cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra. Thiền sư hoan hỷ nói:
23/04/2016(Xem: 13942)
Giải thoát là cởi buộc ràng - Vẫn nơi Trần Thế hiên ngang xử hành - Lục căn nguyên thuỷ cao thanh - Tiếp xúc vạn pháp nào dành biệt phân
23/04/2016(Xem: 18117)
Các giới văn học Việt Nam xưa nay, thường nói : “Là thi sĩ, ai cũng có tâm hồn rất lãng mạn, đa tình trước trăng, sao, núi non, sông, hồ, suối reo, biển cả, trời xanh, đồng nội cò bay, sắc hương nữ nhân và ưa ru với gió, mơ theo trăng và lơ lững cùng mây . . .”.
21/04/2016(Xem: 34802)
Tôi đã đọc trên internet một bài viết rằng nhiều đọc giả nói tác giả của bài thơ “Mất Mẹ” được trích dẩn trong cuốn truyện rất nổi tiếng “Bông Hồng Cài Áo” là của chính tác giả Nhất Hạnh. Lại có bài viết rằng nhiều người đã nghe trong chương trình phát thanh cũng nói tác giả bài thơ “Mất Mẹ” là của Thích Nhất Hạnh.
16/04/2016(Xem: 11271)
Vạn Pháp giai không Trong không có có, trong Pháp không không Pháp thật có, không thật không Không không có có, có có không không Tánh chơn không thật thể vốn đồng Như Thị, như như thị
13/04/2016(Xem: 13015)
Toả ngát hương thơm khắp cảnh thiền Viện Tu Quảng Đức chốn như nhiên Tiếng chuông Tịnh Độ vang trần thế Nhịp mõ trần gian lắng cõi tiên Sớm sớm kinh thông ngời Phật Pháp Chiều chiều tĩnh ngộ dứt chư duyên Quy Y Tam Bảo bừng tâm thức Viên mãn niềm tin toại ước nguyền.
13/04/2016(Xem: 12179)
Quảng Đức Viện Tu chính cửa Thiền Uy nghi tráng lệ cõi non tiên Cảnh chùa khuya sớm sương mờ phủ Danh thắng ngày trưa nắng diệu hiền Phật Pháp không lầm theo nhân quả Chúng sanh tỏ ngộ trút ưu phiền Chuông ngân sớm tối thêm thanh tịnh Đuốc tỏa từ bi sáng mọi miền.
09/04/2016(Xem: 13298)
Con trăng bỏ chợ lên non Con cá vẫy lội Con đời vẫn trôi Đêm cuộn mình theo cánh gió Hoà trong tiếng thở không gian Ngày viễn chinh Đêm viễn chinh Trần gian xôn xao gió bụi
08/04/2016(Xem: 26278)
Nguyệt San Chánh Pháp, bộ mới, số 53, tháng 04 năm 2016, Những ngọn gió cuối mùa (hay đầu mùa?) đi ngang vườn cây vừa đơm lá mới. Những cánh hoa rơi còn vương vãi nơi này nơi kia, dưới những gốc cây lớn, nhỏ. Thỉnh thoảng, bụi và rác tung mù mịt theo gió. Gió qua rồi, rác nằm im, mà bụi hãy còn lơ lửng trong không. Bầu trời cuồn cuộn mây xám như thể chuẩn bị cho một cơn mưa lớn. Nhưng không. Chỉ có những hạt nước, nhỏ như bụi, lất phất rơi xuống thềm rêu xanh.