Rồi Một Ngày (thơ)

13/08/201908:45(Xem: 15005)
Rồi Một Ngày (thơ)
Vu Lan 2019_cong qua (5)

RỒI MỘT NGÀY…
Thích Nữ Liên Hòa
 
Sáng nay con về… không thấy mẹ,
Biết mẹ con quang gánh phiên chợ xa,
Lòng con vui, thể nào cũng có quà,
Nhưng đỏ mắt, nghĩ đường xa thương mẹ.
 
Chiều nay con về … không thấy mẹ,
Đặt túi đồ, con vội chạy ra sau,
Dáng liu xiu, mẹ nhổ cỏ tưới rau,
Lòng thắt lại, lưng mẹ còng quá đỗi.
 
Đêm nay con về … không thấy mẹ,
Mẹ nguyện cầu, lần chuỗi nơi hương phòng,
Câu niệm Phật đâu đó nghe vang vọng,
Tiếng mẹ buồn mà ấm cả thinh không.
 
Sáng ấy con về … không thấy mẹ,
Bước vào phòng, mẹ mệt thiếp trên giường,
Tóc bạc, nếp nhăn hằn bấy gió sương,
Đau xót, con biết mẹ không còn bao lâu nữa.
 
Rồi một chiều, trở về con thấy mẹ,
Trong quan tài thinh lặng trắng màu tang,
Hương nghi ngút, giọt lệ nến chảy tràn,
Đời của mẹ, giờ cho con tất cả.
 
Rồi một ngày, con về không còn mẹ,
Con biết tìm, tìm mẹ ở nơi đâu,
Ôi đường đời vắng mẹ hun hút sâu,
Con mới hiểu câu vô thường Phật dạy.
 
 

Vu Lan 2019_cong qua (2)
 
TIẾNG VÕNG
Thích Nữ Liên Hòa
 
Tiếng võng trưa kẽo kẹt,
Mẹ nằm ru thời gian,
Hiên trưa vài giọt nắng,
Quãng đời mẹ mênh mang.
 
Mênh mang tình thương con,
Thương chồng thương nhân thế,
Thương cho hồn dâu bể,
Vòng luân hồi đê mê.
 
Dòng sông đời vẫn trôi,
Cuốn theo vui buồn nhớ,
Khổ oán thương trăn trở,
Vẫn bám kiếp con người.
 
Mắt mẹ dần nhỏ lại,
Vết chân chim hằn sâu,
Lũ con còn nơi đâu,
Khắc khoải niềm thương đợi.
 
Mẹ ơi phương trời này,
Con vẫn nhìn thấy mẹ,
Nghe võng trưa se sẽ,
Chuỗi ngày bềnh bồng xa.
 
Thời con gái của mẹ,
Thoáng chốc tan đâu rồi,
Thế sự mặn bờ môi,
Ấm tiếng cầu kinh sớm.
 
Dáng mẹ hiền Quán Âm,
Là dáng mẹ tình thâm,
Lần chuỗi bên song vắng,
Dõi mắt chốn xa xăm.
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/04/2023(Xem: 10606)
Kính đa tạ quý Giảng Sư đã truyền trao kinh nghiệm, Khi chọn lựa chủ đề tinh yếu giáo pháp Như Lai Hành trình độ sanh, xuyên suốt 45 năm dài Mà kinh “Tứ Thập Nhị Chương” có thể gọi là tiêu biểu !
27/04/2023(Xem: 14033)
Đã mấy tháng nay, cứ sáng ra tôi lại nhận được một bài thơ, đều đặn. Có bài là một pháp số, có bài là một tâm nguyện mà hành giả sau khi tu tập chiêm nghiệm đúc kết lại, nhất là khi đã trải qua mọi biến cố thăng trầm, hiểu sự hữu hạn của kiếp người khi mỗi ngày trôi qua là một phần thưởng kéo dài sự sống nên làm sao sống vui, sống trọn vẹn với tri kiến về đạo pháp. Nhà thơ, hành giả, Thầy Thích Đồng Bổn đã cảm nhận nguồn thơ tuôn trào qua kiến
27/04/2023(Xem: 11620)
Nhân dân ta yêu thơ, thích làm thơ cũng là chuyện đáng mừng, bởi ít ra đó cũng là niềm vui nơi trần thế. Đạo Phật nói đời là bể khổ, nhưng hơn bảy mươi năm chìm nổi trong bể khổ ấy, tôi thấy không thiếu niềm vui. Tôi tin, hễ ai tìm được niềm vui cho mình, cho người quanh mình là hạnh phúc. Phật hoàng Trần Nhân Tông cũng từng nhắc nhở: “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch/ Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền” (Trong nhà có báu thôi tìm kiếm/ Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền). Phật tạ i tâm. Tâm tức Phật. Phật tức Tâm. Nếu ai thấy được tâm tịnh thì lập tức thành Phật, nhưng chuyện đó xa xôi quá; theo tôi, trước mắt cứ như lời bài hát của Trịnh Công Sơn: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” trong bể khổ ở cõi Ta bà này là sướng lắm rồi.
27/04/2023(Xem: 13598)
Cuộc đời vốn dĩ vô thường Xuân sang năm ấy bây giờ tàn phai Giật mình tỉnh giấc bàn hoàn Kiếp người nhanh quá chỉ mành treo chuông
26/04/2023(Xem: 10342)
Học lời dạy Phật là bước đầu căn bản Tìm thấy trong Kinh, Luật, Luận đấy mà Tuỳ căn cơ tìm phương tiện hợp ra Với MP3, video pháp thoại chủ đề thực tiễn !
26/04/2023(Xem: 6314)
Mạt Pháp nào hay sanh nhầm thời Oán kết nhau chi đáng nực cười Cá chậu,chim lồng ai giải thoát ? Chiến tranh, dịch bịnh thảm đầy vơi!
25/04/2023(Xem: 12098)
“Con đường trúc biếc“ là tuyển tập 40 bài thơ của nhà thơ Thanh Trúc, trải dài hơn 50 năm của một dòng sống, kể từ lúc tác giả còn ngồi ở ghế nhà trường cho đến bây giờ. Với tác giả, dù mái tóc đã trải qua hai giai đoạn đen và bạc, và dù hai mái đầu tuần tự nhường chỗ cho nhau nhưng vẫn còn đó một tâm hồn không hề đổi thay trong dâu bể và tâm hồn ấy vẫn trong trắng tinh khôi màu nguyên thể, màu của trúc biếc, màu của chân tâm thường trú, bất sanh bất diệt.
25/04/2023(Xem: 14921)
Thầy hát cùng chúng tôi bằng cả trái tim. Thầy rất thích nghe các con của Thầy hát bài này. Bài thơ ấy cũng hàm chứa một sự thực tập rất sâu sắc mà Thầy muốn nhắn nhủ. Đêm nay, giữa khung cảnh ấm tình này, Thầy đã hát và phát âm rõ ràng nhiều từ. Các con của Thầy vui quá, xúc động quá, nhiều sư em đã vừa hát vừa đưa tay lên quẹt những giọt nước mắt không ngăn được. Mà thực sự không ai cần phải cố gắng ngăn cản những giọt nước mắt hạnh phúc ấy. Các anh chị em đã nói lên niềm vui khi nghe được những từ Thầy phát âm tròn chữ trong bài hát. “Bạch Thầy, Thầy hát rõ chữ lắm!”,
23/04/2023(Xem: 9077)
Vọng niệm từ đâu bỗng nảy ra Gặp em trong chốn bụi phồn hoa Nói cười ân ái như mê loạn Một kiếp thu vào trong cánh hoa
20/04/2023(Xem: 8461)
Cỏ hoa có nhớ ta chăng? Thời gian trai trẻ ta từng đến đây. Hôm nay dù khác râu mày! Non sông gấm vóc nơi nầy như xưa. Đây khe Yến, nọ rừng Mơ, Hỏi thăm người cũ tiếng tơ bàng hoàng !