Vu Lan Nguyện (thơ)

12/08/201915:22(Xem: 14186)
Vu Lan Nguyện (thơ)


hoa hong bao hieu-8

VU LAN NGUYỆN!


Sông quê man mác hơi thu
Đồng mông quạnh bủa hoang vu bóng chiều
Cánh cò đo vạt cô liêu
Gió quơ gãy sợi khói phiêu lãng buồn..!
Cành đau lá xuống lệ tuôn
Cây trơ tàn tạ sâu non bàng hoàng
Gọi mùa lũ đập mưa chan
Tội  bầy chiền chiện vút van không nhà!
Tháng bảy dâng lễ cài hoa
Mừng ai ngực ấm mẹ cha đang còn
Tội người côi cút long đong
Cài cành hoa trắng quặn lòng nhớ thương…
Xót  thời cơm áo đoạn trường
Oằn vai mẹ cõng vô thường sớm trưa
Cha nghiêng thân đội nắng mưa
Con chờ sữa “Mẹ búng lừa cá xương*
Mẹ cha là bóng quê hương
Hàng tre bến nước cứ mường tượng thôi
Hắt hiu mây rớt chơi vơi
Con cô quạnh giữa tả tơi úa tàn
Giọng hò rủ bớt gian truân
Lời kinh cầu nguyện âm vang dặm ngàn
Mẹ về nương dưới đạo tràng
Ngưỡng mong theo ánh hào quang qua bờ!

Như Thị
*Hát ru Trị Thiên “Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

hoa hong bao hieu-4

VU LAN NIỆM THỨC
 
Kính họa bà của Thi Hữu Như Thị
Heo may lạnh chớm vào thu
Diều cong cánh gió vi vu đồng chiều
Thoi cò nhọ bóng hoang liêu
Lam xanh lúng liếng bạt phiêu ngõ buồn!
 
Ngâu vầy sầu sũng mưa tuôn
Cuốc kêu rạc nắng héo hon hôn hoàng!
Cơm hòa lệ nhỏ chứa chan
Đời thê thiết tiếng kêu van ngập nhà!
 
Vu Lan đằm đắm lời Hoa
Thâm ân nghĩa Mẹ,công cha,...Mất Còn.
Cù lao báo đáp khôn đong
Đền bồi cúc dục,...chạnh lòng xót thương!.
 
Chầy khua mòn giấc đêm trường
Thân cò lặn lội xem thường nắng trưa...
Xót xa đời Mẹ sương mưa
" Miệng nhai cơm búng,lưỡi lừa cá xương"* (Xem chú thích bài xướng)
 
Lệ hương ứa xuống chân hương
Nhớ Cha Mẹ chỉ tưởng,mường ra thôi?!
Chân chiều nhòa nhoạt khơi vơi
Đời con quạnh bóng trăng tơi tả tàn!
 
Thắm đằm đời Mẹ chuyên,truân
Thiện căn thấu tiếng chuông ngân ngút ngàn!
Phong sương thác bạc sơn tràng
Hậu lai đơm lộc, vinh quang cập bờ!
 
                        12-8-2019
                     Nguyễn Huy Khôi


hoa hong4


Họa : Kính Dâng Tặng Mẹ Một Bài Thơ Nhân Mùa Vu Lan 2019
 ( Họa : "Vu Lan Nguyện" của Thi sĩ Như Thị ) sau đây :
 
Thương Cây Cầu Cẩm Lệ, Hòa Vang
 
Qua cầu Cẩm Lệ lạnh thu
Dòng sông uốn khúc vi vu gió chiều
Đường về Đà Nẵng tịch liêu
Khói lam chái bếp, mẹ yêu chạnh buồn
 
Người ơi ! Quốc lộ mưa tuôn
Cây đa xiêu đỗ héo hon kinh hoàng
Đồng khô thất bát lệ chan
Lùm tre bìm bịp kêu than đâu nhà
 
Vu Lan nhớ một đóa hoa
Bông hồng cài áo mẹ cha vẫn còn
Mồ côi ! Tội nghiệp, ăn đong
Đây màu hoa trắng chạnh lòng xót thương...!
 
Cái thời cha ở chiến trường
Ôm con mẹ sống thất thường xế trưa
Hòa bình lao động gió mưa
Cha con cùng mẹ bị lừa trơ xương
 
Ca dao an ủi, chiên truân
Nghe kinh, chuông mõ tụng vang gió ngàn
Mẹ tôi niệm Phật áo tràng
Lần tay chuỗi hạt hào quang bến bờ...!
 

Mai Xuân Thanh
Ngày 12/08/2019
(bài viết kính dâng tặng Mẹ, nhân Mùa Vu Lan 2019)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/11/2011(Xem: 28256)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 11796)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 10757)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 30026)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13738)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14822)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25173)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12481)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 20811)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 14348)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,