Vu Lan - Mùa Báo Hiếu (thơ)

10/08/201908:04(Xem: 14173)
Vu Lan - Mùa Báo Hiếu (thơ)

hoa_hong (3)
Vu Lan - Mùa Báo Hiếu 

Thấm thoát Vu Lan, tháng bảy này
Là Mùa Chữ Hiếu giữa Rằm đây
Bông hồng cài áo ai thương Mẹ
Hoa trắng đeo nơi kẻ nhớ ngày...
Công đức sinh thành nên báo đáp...
Ơn nuôi cúc dục phải làm ngay...
Chăm lo cha mẹ luôn thành khẩn
Phụng dưỡng song thân dạ thảo ngay...
 
Mai Xuân Thanh
Ngày 08/08/2019

hoa_hong (2)
Mùa Báo Hiếu 
Xin họa y vận bài thơ của Thi Hữu Mai Xuân Thanh

Vu Lan tháng bảy tới rằm này 
Lễ hội bông hồng gắn áo thay 
Nhớ Mẹ nuôi con không tính của 
Thương Cha dạy trẻ chẳng lo ngày 
Đền ơn dưỡng dục thi hành gấp 
Báo hiếu công thành thực hiện ngay 
Chớ để đầu xuân rồi hối tiếc 
Ai còn phụ mẫu chúc điều may
Minh Thuý
8/9/2019

hoa_hong (3)
Nhớ mẹ
Xin họa y vận bài thơ của Thi Hữu Mai Xuân Thanh

Vu Lan chẳng dự được lần này
Từ mẫu vô cùng nhớ...trước đây:
Dưỡng dục chăm lo hoài suốt tháng
Răn đe nhắc nhở mãi từng ngày
Công cha tựa núi,vun từ bé
Nghĩa mẹ như nguồn, chảy tới nay
Tháng Bẩy vào Rằm,lòng quặn thắt
Bông hồng đỏ thắm,ước cài ngay
Thanh Hoà

hoa_hong (5)

VU LAN MÙA HIẾU

Xin họa y vận bài thơ của Thi Hữu Mai Xuân Thanh

Tháng bảy vu lan  hiếu tử này

Ân cha nghĩa mẹ phải tròn đầy

Lòng vui cảm  phúc ai còn mẹ

Dạ biết cam phần kẻ trọng ngày

Nhớ mẹ thương cha chừ hiện đáp

Công đền đức báo ấy hành ngay

Ân cần phụng dưỡng tâm hoan hỷ

Kính trọng song thân mãi thảo ngay

Hương Thềm Mây  9.8.2019


hoa_hong (8)

Vội Ra Đi... 
 
Bạn tôi vừa mới... vội ra đi...
Hy vọng tương phùng vội... cách xa
Quá khứ kinh qua hoàn cảnh vội...
Tương lai hứa hẹn vội... thân già
An cư hải ngoại đêm tàn vội...
Lập nghiệp quê người tháng vội... đa
Bến nọ gieo neo đò máy vội...
Bờ kia ngóng đợi, vội... mình ta !
 
Mai Xuân Thanh
Ngày 08/08/2019
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/10/2014(Xem: 15577)
Chiều đã kéo mây về phơi chóp núi Mà ta còn lầm lũi ở trần gian Ôm hơn thua để phỏng tay trần trụi Đâu biết đời tan hợp tợ khói giăng Hãy để thơ chơi giữa miền thường tại Tung chân thật thôn tính hết dối gian Dẫu nghiên lệch mực khô câu rớt vận Cũng chẳng cầu phủi sạch bụi trầm luân Hãy để thơ chia với đời khốn khổ Nghe lũ chà nhức nhối tước thềm thơ
20/10/2014(Xem: 16262)
Giữa trưa tĩnh tọa trong rừng Chim về tắt nắng gió lừng chiêm bao Ngồi đôi mắt chết phương nào Run cơn mộng đỏ chớp hào quang bay
19/10/2014(Xem: 22718)
Nhẫn nhịn cho đời luôn được yên Hơn thua tranh cãi chỉ thêm phiền Thắng người chưa chắc về an giấc Kẻ bại hận thù lẽ tất nhiên
19/10/2014(Xem: 15526)
Đừng tìm hạnh phúc nơi nào xa quá Hãy quây về tìm nó ở trong ta Chỉ cần tâm thanh thản sẽ nhận ra Vì hạnh phúc là điều đơn giản nhất
19/10/2014(Xem: 16050)
Cuộc đời này vốn vô thường, huyễn mộng… Là con Phật thì ai cũng rõ biết. Kiếp người là giả tạm, phù du, mong manh ngắn ngủi… là người học Phật thì ai cũng đã thấu hay. Quy luật “sinh trụ hoại không” của muôn đời thật phũ phàng và vô cùng nghiệt ngã, hỏi có mấy ai vượt thoát khỏi vòng kiềm tỏa chặt chẽ của nó? Dẫu rõ biết, dẫu thấu hay, nhưng vì vẫn là một chúng sanh, một sinh linh bé nhỏ, đang còn hụp lặn giữa bể khổ trầm luân, trôi lăn giữa dòng sinh tử luân hồi, nên chúng ta cứ luôn luôn sẵn sàng cho những giọt nước mắt tuôn rơi không chỉ khi tiếc nuối đau buồn với tổn thất, mà còn với lúc hạnh phúc mừng vui. Nước mắt lưng tròng, rơi rớt đầm đìa, trào tuôn ràn rụa… thì cứ để chúng tự nhiên xuất đáo, tự do bay nhảy, không chuyện chi phải kềm nén, đắp đê ngăn đập để chặn đường rơi lối chảy của chúng. Khóc được cứ khóc, đó là chuyện bình thường. Khóc với tâm bình thường thì vẫn không hề xa Đạo.
18/10/2014(Xem: 15030)
Nâng bàn chân Mẹ hôn lên Bàn chân nhỏ nhắn thuyền lênh đênh dòng Hôn nhăn nheo gót từng hồng Bao năm lặn lội đường trần nhiêu khê Bàn chân tất tả đi, về Đường phù hoa phố, đường quê mùa làng Bàn chân từng bước cao sang Từng hành khất gạo lo tròn bữa cơm
18/10/2014(Xem: 16383)
Đất Trời nuôi dưỡng vạn loài Sao ta nở giết chẳng hoài đoái thương Trời dạy ta biết tỏ tường Đất dạy ta phải yêu thương nhau cùng
17/10/2014(Xem: 15981)
Động Tĩnh Như Nhiên Một bữa học trò tới hỏi Thầy: - Thưa Thày, mấy bữa nay lòng con không yên, tâm con động. Làm sao đây? Thiền Sư: - Động thì cứ động, sao phải mong tĩnh. Vài bữa sau, học trò lại chạy tới: - Mấy hôm rày con ngắm trời xanh trong, nước suối văn vắt, thấy lòng yên tĩnh lạ thường. - Tĩnh thì cứ tĩnh sao phải nói ra thành động. - Bao năm rồi con theo Thầy, nhưng tự cảm thấy chưa hiểu được gì. Lòng con lúc tĩnh, lúc rối... Thiền Sư: - Ta cũng như con, lúc rối lúc tĩnh... Nhưng ta không thấy phải nói ra điều đó thành ngôn ngữ. Ta chỉ... như ngồi yên trên con thuyền ý thức, mặc cho sóng lòng chao đảo hay yên bình..*:) happy
15/10/2014(Xem: 15082)
Vâng, em sẽ về Quảng Ngãi thăm anh. Khi nắng hoàng hôn nhạt nhòa trước ngõ. Khi quê anh, qua rồi mùa mưa gió. Em sẽ về, vì vẫn biết anh mong.
15/10/2014(Xem: 21254)
Vang Vọng Nguồn Thương (tập thơ)