Lối Về Thênh Thang (thơ)

03/07/201911:29(Xem: 11449)
Lối Về Thênh Thang (thơ)
con duong

 LỐI VỀ THÊNH THANG 


Kính bạch Thầy, đúng là tâm con trong mỗi sát na biến đổi không ngừng, mới hôm qua có bài thơ Chiếc Còng tâm thức vậy  mà sáng nay khi  ngồi lại tư duy về cuộc sống lại ra bài thơ này ..Con kính dâng Thầy như một cách trình sở học của con để Thầy chỉ dạy. Kính thư , HH 

 



" Tuổi đời mênh mông " ta chưa sống đúng ? 

Hư ảo lao xao ...chợt đến ....chợt đi , 

Mộng mị miên trường ...nắm bắt được gì !!!!!

Chợt tỉnh thức ...nhìn sự vật thật khác .

Từ Bi luôn sánh đôi cùng Tuệ giác,  

Niềm yêu thương với sự sống ...trào dâng 

Hiện tại lạc trú ....giây phút quý trân 

Cảnh hiện trước mặt một lần ...không trở lại ! 

Đạo như Ánh Sáng ...viên dung vô ngại 

Nghìn pháp môn ...vẫn rèn luyện Thân Tâm 

Lối về thênh thang ..thăm thẳm xa xăm 

Lợi lạc về sau ...vững vàng vượt thoát 

Tận dụng Giới, Định, Tuệ ... Niết Bàn sẽ Đạt 

Huệ Hương 



chu tam

  

  
CÁI CÒNG CỦA TÂM THỨC 

William Blake đã từng nói " Chúng ta thường bị sai sử của thói quen,

đó chính là cái còng của tâm thức mà chúng ta đã tự giam giữ mình trong cái nhìn giới hạn và khiếm khuyết " 

Bất hạnh nhất ...tự mang còng Tâm Thức ! 

Bao năm qua bị .....sai sử bởi thói quen .

Uốn nắn ....tâm mình theo tiếng chê, khen ....

Nên chẳng  biết ...thế nào BẶT DỪNG NIỆM ? 

Hoạch định chương trình ...tin vào kinh nghiệm, 

Quá nghèo nàn , giới hạn .....chóng vuột tay...

Dự án, cơ hội giúp .....tạo tương lai 

Ứng xử vụng về ...khó mà nắm bắt ! 

Điên đảo vọng tưởng ...nằm trong  DANH, SẮC 

Chẳng biết gì thực, ảo ....núp phía sau .

Cứ ú tìm ....nên đã bị nốc ao ( knock out) , 

Mục đích sự sống muôn đời .....KHÔNG MỤC ĐÍCH ! 

Đừng tìm cầu , biết đủ ...dừng yêu, thích , 

Cốt làm sao hữu ích, lợi người...mình

Rộng mở tình thương với mọi chúng sinh . 

Không phân biệt ...hành trình thong dong bước ! 

Huệ Hương 



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/12/2013(Xem: 20107)
Sống ở trên đời phải biết Đời Đời như dòng nước chẳng ngừng trôi “Lão Làng” đà trải qua trăm mối Truyền cho Hậu Bối biết cách bơi.
12/12/2013(Xem: 24585)
Con đã lớn khôn từ đôi bàn tay mẹ Che chở đời con từ khi mới tượng hình Chín tháng cưu mang cực nhọc mẹ hy sinh Cho đến ngày chào đời cất tiếng khóc
11/12/2013(Xem: 16880)
Lời vàng tỏa rạng khắp muôn nơi Hãy ngắm thiên nhiên ngẫm cuộc đời
11/12/2013(Xem: 18015)
Tài xế xe bị hôi bia: 'Tôi van xin họ nhưng vô vọng' “Họ không chỉ lấy ở dưới đường mà còn nhảy lên xe để lôi bia xuống. Đó là cảnh tượng kinh khủng mà tôi không chưa bao giờ nghĩ tới”, tài xế xe tải chở bia bị "hôi của" tại Biên Hòa nhớ lại.
07/12/2013(Xem: 20005)
Quang minh Phật Đạo sáng ngời Thọ trì Chánh Pháp mở khơi tâm lành Bản Lai vốn sẵn tinh anh Kịp thời thức tỉnh tu hành thăng hoa.
26/11/2013(Xem: 15153)
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm Những lời cầu nguyện quanh năm, Tạ ơn gia quyến muôn phần yêu thương, Tạ ơn bạn quý muôn phương Dù là cố cựu hay dường mới quen,
26/11/2013(Xem: 15456)
Lá đã úa màu trên cây. Cũng có những lá đã vàng, khô, rơi lác đác trên thảm cỏ xanh, và trên những con đường dẫn quanh khu xóm. Trời bắt đầu lạnh. Từ lúc trời sẩm tối cho đến buổi sớm hôm sau, sương giăng dầy đặc khiến cho ngọn đèn đầu đường chỉ có thể tỏa ra một vùng sáng nhỏ, lòa nhòa.
21/11/2013(Xem: 16897)
Khắp nơi Phật tử tụ về đây Tu học cần chuyên suốt mấy ngày Sáng dậy an nhiên cùng nắng gió Chiều buông tỉnh lặng với ngàn mây Khách trần xao xuyến dần xa vắng Ông chủ thong dong tự hiện bày Giáo dưỡng ơn sâu mong đáp trả Giúp đời hiển Đạo giữ lòng ngay
21/11/2013(Xem: 23648)
10 bài viết về Bão Lụt Miền Trung Mặc Giang [email protected] 01. Thương lấy Miền Trung 02. Bao giờ thoát khổ hỡ em ? 03. Miền Trung, tôi thấy rồi em 04. Thương về Miền Trung 05. Lại Thương về Miền Trung 06. Thương Người Miền Trung 07. Bão lụt thảm thương 08. Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế 09. Quê Hương máu chảy ruột mềm 10. Hỡi hai mùa mưa nắng
30/10/2013(Xem: 25805)
Miền trung mưa nắng quê tôi hai mùa Ruộng nương xơ xác quê tôi thật buồn Đã bao nhiêu năm ngàn giông bão xuống Một vùng đất nghèo bao nỗi đau thương