Niệm Ân Thầy (thơ)

01/07/201905:00(Xem: 17808)
Niệm Ân Thầy (thơ)

Chan dung Hoa Thuong Phuong Truong Thich Nhu Dien-2019
Niệm Ân Thầy



Thành Kính dâng lên Thầy Chủ Nhiệm

Báo Viên Giác. Hannover - Đức Quốc.

Viên Giác phục vụ chúng sinh

Bằng tâm phụng hiến, với tình trao nhau

Thương yêu hiểu biết, nhiệm mầu

Sen vàng hóa hiện trên đầu bước chân

Đón chào tình nghĩa tương thân

Bảo tồn văn hóa, hướng tâm cội nguồn

Nghĩ rằng cảm xúc chúng con

Vẫn còn giới hạn, chưa tròn như trăng

Nhờ Thầy thắp ngọn hải đăng

Soi cho rõ mặt vĩnh hằng, thanh thiên

Cảm ơn Thầy tạo nhân duyên

Cho con chí hướng, trao truyền tâm linh

Cho con giữ vững niềm tin

Sống đời hạnh phúc, dẫu nghìn trùng xa

Dẫu đời còn vẫn quan hà

Mong ngày trở lại quê nhà nương thân

Nguyện cầu chư Phật rải ban

Thật nhiều năng lượng bình an cho Thầy

Chúng con dâng đóa hoa nầy

Với tâm kính ngưỡng, với lời nguyện xây

Chúc mừng Sinh nhật của Thầy

Thân tâm thường lạc tràn đầy hồng ân

Nguyện cầu quốc thái dân an

Cầu cho đất nước Việt Nam thanh bình !

Nam mô hương cúng dường Bồ tát ma ha tát.

Kỷ Niệm Đêm Văn Hóa 40 Năm Báo Viên Giác 27.6.2019 (Xem hình)

Trần Đan Hà

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2017(Xem: 10646)
Cám ơn ngày mới tinh khôi Hãy còn mở mắt nhìn đời quanh ta Còn nghe được tiếng chim ca Nhận giọt máu ấm chan hòa trong thân Hít vào tâm thật bình an Thở ra phiền não lo toan sạch rồi.
22/03/2017(Xem: 10335)
Nghiệp thiện nên làm Nghiệp ác tránh xa Quyết không câu nệ Trải nghiệm lòng ra .
20/03/2017(Xem: 21021)
Chuyện chi dù xảy ra - Đừng bao giờ bỏ cuộc - Hãy khai triển tâm ta. - Nhiều sinh lực quốc gia - Dùng phát triển trí óc - Thay vì khai triển tâm.
18/03/2017(Xem: 12080)
Nhớ Thu xưa hoa đắng trái sầu - Nhìn lá phong vàng thổn thức đau - Khung trời kỷ niệm còn vương vấn - Xuôi ngược dòng đời lắm khổ đau…
15/03/2017(Xem: 12602)
Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà.
14/03/2017(Xem: 10401)
Quê hương là buồng cau chín Xóm làng gắn bó bên nhau Sẻ chia từng manh chiếu rách Đượm tình thấm thiết biết bao
13/03/2017(Xem: 12592)
Xưa trong rừng thẳm núi sâu - Có con dê núi sống lâu chốn này - Dê ăn hoa quả trái cây - Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, - Một cây đặc biệt vô vàn -
13/03/2017(Xem: 9541)
Một cô vợ trẻ đẹp kia - Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian - Nói cùng chồng rất nồng nàn: - "Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh - Phải xa nhau chẳng nỡ đành
07/03/2017(Xem: 14140)
Tát vũng khe ngầm đọng cổ thư - Mong về ghép đủ chữ đừng dư - Tìm soi bác học thì ngơ ngẩn - Xáo ở bình dân cũng mệt đừ
07/03/2017(Xem: 18091)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.