Tứ Cú Lục Bát "Quay Về"

29/06/201920:33(Xem: 11591)
Tứ Cú Lục Bát "Quay Về"
que huong vn

TỨ CÚ LỤC BÁT “QUAY VỀ”

 

QUAY V

Đường về quê mẹ xa xăm
Một ngày thương nhớ, mười năm mong chờ
Tim nhoi nhói bóng nhạt mờ
Bước chân bỏ nẻo giang hồ trở quay.

 

THẢNH THƠI

Về đây, tôi đã quay về
Ngàn sau ngàn trước lặng nghe tâm cười
Buông rời tìm phút thảnh thơi
Mặc đời gió lộng, mặc người trá gian.

 

SÁM HỐI

Vươn vai gánh lấy nghiệp dầy
Chân tung bụi oán, tay bày mâm cơm
Bụng làm dạ chịu bao cơn
Dập đầu sám hối, khum lưng quay về.

 

TUNG BAY

Vẫy tay luồn khỏi bóng đêm
Chân trời tươi sáng bóng chim vẫy vùng
Tuổi thơ tôi đã sống cùng
Quay về chập chững thẹn thùng lên mây...

 

ĐẤT PHƯƠNG NAM

Từng năm đất thấm máu xương
Cha ông mở cõi khai đường mưu sinh
Sài Gòn Hòn Ngọc lung linh
Quay về sông nước chòng chành thuyền trôi...

 

THOÁT

Nhẹ tênh từng bước quay về
Không gian tịch mịch, im nghe xa gần
Phập phồng tâm thức không không
Đỉnh cao muôn trượng bụi hồng rơi bay.

 

TUỔI THƠ

Tuổi thơ tít tắp xuân hè
Bon chen một vé quay về rong chơi
Đông tàn biển mát hụp bơi
Thu qua lớp mới cùng ngồi bên nhau.

 

SEN

Sen lòng hé giữa bể dâu
Rạp mình sám hối, cúi đầu ăn năn
Bước chân dè dặt dùng dằng
Quay về lối nẻo thiện lành ngát hương.

 

CHỈ TAY

Quay về hỏi đường chỉ tay
Nghiệp duyên còn, hết, mỏng, dầy, kiết, hung
Chỉ tay lại rối chập chùng
Chấp tay sen búp, thôi ngừng hỏi han!

 

NGỰA

Tung bờm hí lộng đường xa
Vó câu gõ độp vườn nhà rêu phong
Thời gian in bóng ngựa lồng
Vụt đi hun hút chờ mong quay về. 

 

CHỨNG

Từ vô minh bỗng sáng lòa
Bất nhị giải thoát vỡ òa hai vai
Tận cùng hải giác thiên nhai
Nghe chuông vọng tiếng khoan thai quay về.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2015(Xem: 16106)
CUNG kính mời nhau một tách trà CHÚC mừng Xuân mới, tiễn năm qua TÂN niên hạnh phúc và như nguyện XUÂN đến bình an khắp mọi nhà. VẠN nỗi ưu phiền buông xả hết SỰ đời trăm mối được hanh thông NHƯ Lai, Đạo Pháp đồng quy hướng Ý nguyện vẹn toàn đẹp ước mong. Thích Tánh Tuệ
10/02/2015(Xem: 15204)
Đầu xuân dạo bước trong rừng Lang thang đơn chiếc đứng nhìn suối reo Ô kìa vách đá cheo leo Dưới chân cỏ dại ngoằn ngoèo lối đi Xa xa một bóng nhu mì
10/02/2015(Xem: 12737)
Ngược xuôi qua cửa dòng đời Lăng xăng tất bật bao người thế gian Ai dừng, ta chút hỏi han: "Khổ phiền vơi bớt, tiền vàng dôi dư? Có được Bi, có được Từ
08/02/2015(Xem: 13920)
Ngày tháng nối dài như hơi thở. Nhẹ nhàng trôi qua những mái nhà. Hàng cây trút lá đêm Đông. Cuối cùng ngày tháng cũng già.
06/02/2015(Xem: 14626)
- Con người đến với tôn giáo phần lớn là để tìm chỗ dựa tinh thần, nhưng với việc '' phải thực hành để thể nghiệm '' thì Phật tử chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà thôi. Và nếu Phật tử làm theo thấy được hiệu quả thì dù người khác có làm sao, hoặc có nói thế nào cũng không làm cho niềm tin của họ lung lay được.
05/02/2015(Xem: 17179)
Vô thường nắm rõ trong tay Đón xuân mừng thọ tháng ngày phôi pha, Tuổi xuân thầm lặng trôi qua Xuân về nhanh chóng tuổi già đến ngay. Năm tàn tháng lụn ai hay
05/02/2015(Xem: 15174)
Tâm và Đất luôn sẵn sàng chờ giống Giống tốt tươi đất nở thắm ngàn hoa Giống thiện lành tâm sẽ được an hòa Không giống tốt đất um tùm cỏ mọc
05/02/2015(Xem: 22439)
Thơ là gì ? Thi ca là cái chi ? Có người cắt cớ hỏi Bùi Giáng như vậy. Thi sĩ khề khà trả lời : “Con chim thì ta biết nó bay, con cá thì ta biết nó lội, thằng thi sĩ thì ta biết nó làm thơ, nhưng thơ là gì, thì đó là điều ta không biết.”* Tuy nói thế, nhưng suốt bình sinh trong cuộc sống, thi sĩ chỉ dốc chí làm thơ và sống phiêu bồng, lãng tử như thơ mà thôi.
05/02/2015(Xem: 15476)
Bạn lại hỏi mình: Có kiếp sau hay không? Mình mới hỏi lại: Bạn cần biết kiếp sau để làm gì?
04/02/2015(Xem: 56219)
Ước vọng của con người luôn là những gì tốt đẹp, sung túc và dài lâu, cần phải đạt được trong một tương lai gần nhất. Nói cách thực tế theo quán tính của người bình phàm, thì đó là hạnh phúc (phước), thịnh vượng (lộc), sống lâu (thọ). Với các chính trị gia, và những nhà đấu tranh cho dân tộc, cho đất nước, thì đó là tự do, dân chủ, nhân quyền. Với đạo gia thì đó là giải thoát, giác ngộ, và niết-bàn.