Lật (thơ)

08/06/201920:25(Xem: 9404)
Lật (thơ)

LẬT

 Lat-MDH

Hài nhi vui hứng lật mình

Sắc hình biến chuyển, cái nhìn đảo quay

Thế cờ lật ngược múa may

Gieo duyên tạo nghiệp búng tay giữa đời

Thiêng liêng lật đất vá trời

Kiến tri lật hết ý lời mê cung

Lật nhào xiềng vách lao lung

Bước chân hùng lực ung dung lên đàng

Khoanh tay bó gối dìm hàng
Thời gian vẫn lật từng trang ngoài thềm
Ngăn làm sao được nghiệp duyên
Tránh sao cho thoát kim tiền lóe hương?
Đã vui phải chấp nhận buồn
Đã còn phải mất, bình thường vậy thôi
Gió đời lật giấy tả tơi
Mưa nguồn lật những trang phơi ướt nhòe
Tương lai lật nhắc hứa thề
Duyên tình lật nhẹ quay về đảo điên
Lật đi, muốn cứ lật thêm

Lấy bình minh lật bóng đêm đen ngòm

Xác thân lật úp tâm hồn

Bàn tay xấp lật huy hoàng ngửa ra

Buồn tình ta lật đời ta

Gom thâu vạn pháp vào nhà lật Tâm

Lật kinh tập tễnh hành thâm

Lật tung chí nguyện mà lâm râm cầu

Già đang lật tóc trên đầu

Lật xem ngàn trước ngàn sau luân hồi

Táo gan lật chỗ mình ngồi

Một giờ thiền quán bay trôi bềnh bồng

Chỗ ngồi in đậm chữ Không

Nhìn xem chỗ đứng:

Cánh đồng hoang vu.

 

Mãn Đường Hồng

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2012(Xem: 15111)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16704)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14126)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13770)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12579)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10658)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10521)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14584)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17489)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15048)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn