Truyện thơ: Con Đường Hầm

08/05/201920:11(Xem: 13123)
Truyện thơ: Con Đường Hầm


CON ĐƯỜNG HẦM

tunel _1 

Bôn ba khắp nẻo xa gần

Dương Cai lãng tử dừng chân chốn này

Thành người hầu cận tại đây

Cho viên chức nọ ở ngay trong vùng.

Tháng năm lần lượt xoay vòng

Một ngày chàng chợt nổi lòng gian manh

Cùng người vợ chủ tư tình

Cả hai tội lỗi lao mình hố sâu

Chuyện dâm ô chẳng dài lâu

Bị người phát giác ra mau một ngày

Anh chàng lo lắng lắm thay

Sơ rằng viên chức ra tay trả thù

Nên tìm cách vội diệt trừ

Giết chồng. Đoạt vợ. Chần chờ gì đâu!

Chàng đưa người vợ trốn mau

Cao bay, xa chạy bên nhau cận kề.

Cả hai sau đó chuyên nghề

Sống đời trộm cắp thảm thê vô vàn.

Người đàn bà với thời gian

Lộ thêm tính xấu tham lam mọi bề

Khiến chàng ghê tởm khinh khi

Cuối cùng cương quyết bỏ đi một mình.

*

Lang thang đến một tỉnh thành

Chàng đi hành khất ở quanh chốn này

Nghĩ mình dĩ vãng đọa đày

Chót gây tội lỗi đêm ngày khó quên

Nên chàng mong thực hiện liền

Làm công việc thiện, hướng lên cõi lành!

Biết trên sườn núi đá xanh

Có con đường nọ uốn quanh vòng vèo

Rất nguy hiểm! Rất cheo leo!

Bà con qua lại sớm chiều kêu than

Kẻ thời chết! Người bị thương!

Dương Cai quyết chí đào đường xuyên ngang

Đường hầm đào chẳng dễ dàng

Núi cao, vách đá muôn vàn khó khăn,

Ban ngày chàng phải xin ăn

Ban đêm đào núi nhọc nhằn canh thâu.

*

Ba mươi năm thoáng trôi mau

Đường hầm đào đã khá sâu, khá dài

Đủ cao, đủ rộng cho người

Chừng hai năm nữa hầm thời thông thương.

Bỗng đâu một sáng tinh sương

Có tay kiếm thuật cao cường ghé qua,

Con trai viên chức thuở xưa

Tìm chàng để trả thù cha của mình.

Dương Cai thổ lộ tâm tình

Về đường chưa được hoàn thành tại đây:

"Khi đào xong chiếc hầm này

Mạng ta chẳng tiếc, dâng ngay cho người!".

Con trai viên chức nhận lời

Chờ xong công việc, thù thời tính sau.

*

Thêm nhiều ngày tháng trôi mau

Dương Cai tiếp tục trước sau cố đào,

Chàng trai chán nản biết bao

Ngồi không, rỗi việc, dễ nào an tâm

Nên bèn trợ giúp đào hầm

Làm công việc thiện, dự phần tiếp tay.

Chàng trai nhẩm đếm từng ngày

Hai năm trời lại trôi ngay qua rồi

Hai năm làm việc giúp đời

Hai năm mài miệt cạnh nơi kẻ thù,

Lòng riêng kính phục vô bờ

Phục vì dũng chí và tư cách người.

Đường hầm giờ đã xong rồi

Bà con qua lại ngược xuôi an toàn.

*

Nắng vàng rực rỡ non ngàn

Hương từ bi tỏa thênh thang núi đồi

Dương Cai hoan hỷ mỉm cười

Nhìn chàng trai trẻ mở lời ung dung:

"Hỡi chàng trai, chớ ngại ngùng

Đầu ta hãy chém, ta không muộn phiền,

Trả thù cha, thỏa tình riêng

Thân ta chẳng đáng sống thêm trên đời!"

Chàng trai nức nở nghẹn lời

Hai hàng nước mắt tuôn rơi đầm đìa:

"Thù xưa nay có sá chi!

Giờ con sao lại nỡ đi hại thầy!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 (thi hóa, phỏng theo The Tunnel

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/01/2015(Xem: 15264)
Ngài đi đến khắp đó đây Học tu với các vị Thầy trứ danh Mặc dù Ngài đã tựu thành Đến chỗ cao nhất, sánh bằng Tôn Sư. Thế rồi, Ngài cũng giã từ Vì chỗ chứng đắc không như nguyện Ngài. Trải qua suốt sáu năm dài Hành trình có một không hai trong trần
28/01/2015(Xem: 13954)
Một chút của những bước chân Cố hương ngàn dặm cũng gần một khi.. Một vài đá sỏi li ti Hẹn nhau thành núi Tu Di có ngày.
26/01/2015(Xem: 15247)
Ngay bây giờ và ở đây đẹp quá Có trời xanh mây trắng lững lờ bay Sự bình an hỷ lạc hiện hằng ngày Đó chính thực giác tri trong chánh niệm
26/01/2015(Xem: 16547)
Một cảnh Sati hỏa táng trên dòng sông cạn Niranjana (sông Ni Liên). Đứng ngắm một đỗi rồi thanh thản đi về.. Mùa Đông của trần thế hay mùa đông của đời người ngẫm.. có khác chi nhau?
25/01/2015(Xem: 17471)
Chánh Tinh Tấn quyết tâm làm điều tốt Tứ chánh cần đích thực đấy công phu Thiện và ác như ánh sáng mây mù Ngăn ngừa ác lỡ phát sanh dừng lại
23/01/2015(Xem: 13130)
Là con Phật phải chọn nghề chân chính Hợp duyên sinh lẽ phải lợi ích chung Không riêng mình chân lý mãi chia cùng Niềm hạnh phúc lợi quyền không tổn hại
23/01/2015(Xem: 16733)
Đâu đợi có Mai, Có Đào trước ngõ Hay nến hồng, câu đối, quả đưa. Lòng ta như ngọn gió vờn biếc cỏ Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.
23/01/2015(Xem: 15542)
Rừng thiền diện mục thị thường thôi! Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi! Hang đá, đùn len làn khói núi Triền non, vun thả đám mây trời Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời
23/01/2015(Xem: 16355)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!
22/01/2015(Xem: 14040)
Có niềm tin khi thực hành Chánh Ngữ Nói chân thành thu nhiếp được người nghe Mang yêu thương qua câu hát lời vè Dùng lời nói nghiệp thiện lành gieo tạo