Quả Nào (thơ)

06/04/201919:06(Xem: 9506)
Quả Nào (thơ)

qua mit
   Thơ trào phúng
   
QUẢ NÀO ?


Quả nào vừa đỏ vừa cay
Đó là quả ớt chẳng sai chút nào
Quả nào ăn thiệt ngọt ngào
Không gì khác cả quả đào vàng mơ
Quả nào nhiều múi nhiều sơ
Chính là quả mít vỏ sờ gai đâm
Quả nào ruột đỏ chín thâm
Dưa hấu thì phải ngọt dần đỏ ngân
Quả nào tươi sáng từ tâm
Đó là quả...Thiện chẳng lầm được đâu
Quả nào độc hại ăn sâu
Chính là quả...Báo khổ sầu ta gây.

    Dallas Texas, 4-4-2019
             Tánh Thiện



n3-kinhhanh-7    

CHUYỂN BƯỚC


Khổ hải trùng ba dậy sóng trào
Tích đức tu hành dứt khổ đau
Hạnh nguyện hướng lòng quy Tam Bảo
Tập khí bao đời chuyển bước mau
Niệm Phật lắng tâm từng giây phút
Trái chủ oan gia khỏi thỉnh cầu
Thâm tín giải trừ muôn nghiệp ác
Cực Lạc là đây chẳng thấp cao.
  
  Dallas Texas, 27-3-2019
             Tánh Thiện

n3-kinhhanh-8


THÁNG TƯ NHÌN LẠI

Tháng tư kẻ khóc người cười
Người đi kẻ ở muôn đời chẳng quên
Sàigòn cuộc sống đổi tên
Con tàu chuyển hướng cuộc đời đổi ngôi
Tháng tư lẫn lộn buồn vui
Mây bay chợt đến bồi hồi xót xa
Thời gian rồi cũng đã qua
Trang xưa khép lại hoà ca thái bình
Việt Nam đất nước trọn tình
Cùng nhau cất bước hành trình dựng xây.

   Dallas Texas, 4-4-2019
           Tánh Thiện





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/02/2014(Xem: 29568)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 22638)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 21561)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết
30/01/2014(Xem: 21967)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 19483)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 21220)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 19179)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !
27/01/2014(Xem: 19290)
Mai Nở Hiên Trăng Nửa đêm gió thoảng hiên chùa Hồ như.. trời đất gọi mùa xuân sang Nhà sư bước khỏi thiền sàng Lặng nhìn mấy giọt trăng vàng nhẹ buông.
25/01/2014(Xem: 23954)
Tự do tự tại là đây Là buông xuống hết gánh đầy nặng mang Chỉ còn thực tại ngọc vàng Vốn là trọn vẹn ngay đang bây giờ
23/01/2014(Xem: 23978)
Nhân Sinh Nhật 65 tuổi Tây (1949 – 2014) tức 66 tuổi Ta của Hòa Thượng Thích Như Điển, Phương Trượng Chùa Viên Giác, sáng lập Chủ Nhiệm Báo Viên Giác tại Hannover, Đức Quốc; và kỷ niệm 50 năm xuất gia (1964 – 2014); đồng thời cũng để kỷ niệm 35 năm Báo Viên Giác (1979 – 2014), chúng con/chúng tôi sẽ thực hiện số báo đặc biệt Viên Giác 201, phát hành vào tháng 6.2014, với chủ đề: Hòa Thượng Thích Như Điển – 50 Năm Xuất Gia và Hành Đạo