Khát Khao Muôn Thuở (thơ)

01/04/201919:30(Xem: 9184)
Khát Khao Muôn Thuở (thơ)



Phat thuyet phap 1a

KHÁT KHAO MUÔN THUỞ 


 Đừng tạo chi quá nhiều điều quy ước,
Những phạm trù cùng phương cách tư duy ...
Sẽ thành hình và trói buộc hướng đi,
Càng làm thêm niềm cô đơn trống vắng .

 Bằng cách nào ? dừng sợ hãi... phải   ..Thắng !!
Không trốn chạy ...nên tìm lại được mình.
Nhìn mọi việc qua sức mạnh tâm linh,
Sẽ giải thoát mọi điều tâm cố giữ ...

 
Chớ nỗ lực giả tạo trên hành trình cuộc lữ !
Khát khao muôn thuở ... thanh thản nhẹ nhàng
Có biết đâu ... thẩm sâu có mặt ẩn tàng
Xuyên suốt đời người... khó làm hiển hiện.


Quyết định ngay đi...hy vọng biến chuyển, 
Đêm tàn dần ... ánh hồng bình minh liền đến .



Huệ Hương






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/11/2011(Xem: 28481)
Đất lành còn đó dư hương Xuân thu đông hạ hằng vương vấn lòng Ngày về mòn mỏi ngóng trông Nào ai hiểu được thuyền không nước buồn
24/11/2011(Xem: 11951)
Chiếc Bóng Như Lai
05/11/2011(Xem: 10882)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 30079)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 13755)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 14831)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 25187)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 12582)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 21000)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 14454)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,