Một khi tử thần đến không thân thích che chở, Chỉ có nghiệp theo mình, Vì thế lo trì giới, Lo làm thiện, tích đức Siêng niệm ân đức Phật Sám hối tam nghiệp tội Thanh tịnh tâm ý mình Không chấp trụ chỗ nào Không hữu cũng không vô Thoát khỏi mọi khổ đau!
Cụ bà Tâm Thái chín mươi ba
Vẫn khỏe an yên niệm Phật Đà
Tinh tấn làm lành hương đức tỏa
Từ bi tạo phước sám thiền ca
Khuyên người dứt nghiệp lìa mê họa
Khuyến bạn trừ oan hướng thiện hoà
Tín nguyện thường hành luôn hỷ xả
Duyên trần khổ lụy não vơi xa..!
Xuân về lộc nở thắm màu tươi
Mở cửa mừng Xuân ngắm Phật cười
Bát Nhã hoa bừng an lạc tới
Lăng Nghiêm tuệ chiếu thái bình phơi
Trồng cây thiện phước cho đời mới
Rưới nước linh ân để đạo ngời
Thắp nến kinh cầu hương nguyện nối
An lành hạnh phúc trải nơi nơi..!
Ba La Nại thuở xa xưa
Nhà vua có một tế sư giúp mình
Đóng vai cố vấn triều đình
Giỏi giang tột bực, thông minh vô cùng
Gia đình danh giá trong vùng
Tính ông rộng lượng, hay thương mọi người
Thường xuyên bố thí giúp đời
Cho nên ông được khắp nơi nể vì
TẠO PHƯỚC BẰNG TẤM LÒNG và HỌC ĐỨC KHIÊM TỐN
Bài # 3: Vô Úy Thí hay Bố Thí Vô Úy:
Xin mời quý vị đọc 12 đoạn thơ 4 câu dưới đây và cùng chúng tôi thực tập:
(1):Nên nhớ việc lành nhỏ chớ bỏ qua.
Gom thu từng chút, dần dà nhiều lên.
Ấy là “Năng nhặt, chặt bị” chớ quên.
Phước nhiều, cuộc sống tăng thêm duyên lành.
***
Kính bạch Thầy , có nhìn lại tình thương của Thầy đối với Cụ Bà Tâm Thái mới thấy rất khó giữ được mối quan hệ của cha mẹ và con cái được kết nối chặt chẽ như thế này, mà trái lại ngày nay mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái thật lỏng lẻo. Sự thật là thế, con kính cảm tác bài thơ này. Kính ngưỡng mộ tâm đạo Hiếu của Thầy, và hy vọng con cháu của con được 50% của Thầy,
Ngày Xuân đọc thơ Thiền Sư Hương Hải về Đạo (1)
“Chớ tìm tri thức trong cơn mộng” là sao?
Lật tung tài liệu bỗng dao động nghẹn ngào
“Đã noi theo các khí phách thanh cao, Thầy Tổ “?
Kính nguyện là cánh én xua tan đi giá lạnh
Mang lại mùa Xuân ấm áp tình người
Ước mong chuyển được …
Giọt nước mắt thành nụ cười !
Hãy cùng nhau đón Tết mang sắc màu hy vọng!
Ngày xưa còn MẸ, còn CHA
Con không xin “chữ”, chữ nhà còn “nguyên”
Giờ thì hai chữ “thiêng liêng”
Con rưng rưng nhận treo riêng cõi lòng
Từ nay Xuân chẳng còn mong
“Mồ Côi Cha-Mẹ” đời không Xuân về!
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.