Những Nẻo Đường (thơ)

16/03/201909:25(Xem: 10372)
Những Nẻo Đường (thơ)


co phat giao
NHỮNG NẺO ĐƯỜNG

 

Đã đi qua những con đường
Ngoằn ngoèo
Trúc trắc
Xuống mương
Lên ngàn
Bụi trần bạt áo gian nan
Mưa giông lầy lội giỡn bàn chân chai...

Đã qua đại lộ mệt nhoài
Khu kinh tế mới
Rừng gai
Kênh đào
Mộng vàng tuổi trẻ hư hao
Trở trăn uất ức, nghẹn ngào áo cơm...

Đã lần mò lối cảo thơm
Quê Cha
Đất Chúa
bồ hòn ngậm vui
Đường xưa võng lọng bùi ngùi
Dòng sông trầm cảm lặng trôi gọi đò...

Đã qua mê lộ trường đồ
Mây mưa
Trăng gió
Gan trơ
Bóng chìm
Duyên tình say đắm lim dim
Chợt đêm thức giấc ngồi nhìn vũng sâu...

Đã về một nẻo ngọc châu
Kinh vàng 
Pháp nhũ
Nhiệm mầu trải giăng
Bước chân thôi hết ngại ngần
Tự tay thắp đuốc mà băng đường đời...

Đường hôm nay
Nở nụ cười
Chắp tay
Quỳ gối
Đất trời mông mênh
Đường ngày mai
Rợp thiện duyên
Trăng in đáy nước
Mình ên
Thả gàu.

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu












Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/04/2012(Xem: 14322)
Lumbini…! Sáng nao bình minh xanh lấp lánh Rừng cây reo, chim muôn cành xào xạc Khấp khởi nắng vàng, rộn rã nghìn hoa
13/04/2012(Xem: 17961)
Thi ca là sự trở mình của cảm xúc, công án bằng thi ca là sự đánh động, chạm thẳng vào tâm thức, tạo thành một thứ năng lượng cho giác ngộ vụt khởi.
10/04/2012(Xem: 25505)
Đức Phật Đản Sanh qua thi phẩm Ánh Sáng Á Châu của Edwin Arnold - Trần Phương Lan dịch và chú giải
21/03/2012(Xem: 13501)
Khi vắng -- anh nhớ em Không nhớ tóc thơm mềm Không vì môi hồng thắm Cũng không do hiền diệu
14/03/2012(Xem: 13535)
Hãy theo chân Phật Trải hết không gian Tâm từ quảng đại Hãy noi bóng Ngài
14/03/2012(Xem: 14351)
Hôm nay xin trở lại Một mong ước không phai Cho chúng sinh muôn loài Một phúc hạnh dài lâu
10/03/2012(Xem: 19779)
Sống, phải làm việc thiện, Mà không mong đợi gì. Việc thiện giúp tâm sáng, Hỷ Xả và Từ Bi. Bi là giúp người khác Thoát nỗi khổ cuộc đời. Từ - đem niềm vui đến Cho tất cả mọi người. Làm việc thiện, chủ yếu Là bố thí, cúng dường.
08/03/2012(Xem: 14689)
Đôi khi rất đơn giản, Ta nghĩ sống làm người, Chết là coi như hết. Ngắn ngủi một cuộc đời. Vì thế ta sống vội, Chỉ biết ngày hôm nay, Không lo, không chuẩn bị Cho thế giới sau này. Không sợ luật Nhân Quả, Không biết vòng Luân Hồi, Ta buông xuôi, sống thả, Kiểu bèo dạt mây trôi. Không một lần tự hỏi, Không vương vấn trong đầu: Chúng ta từ đâu đến, Và chết sẽ về đâu?
07/03/2012(Xem: 12826)
Nhân Quả trong tiếng Phạn Được gọi là Karma, Thường hay dịch là Nghiệp, Phiên âm thành Yêt Ma. Nghiệp dẫn tới Quả Báo, Liên tiếp mãi không thôi, Tạo thành Luật Nhân Quả, Trong vòng lớn Luân Hồi.
06/03/2012(Xem: 12769)
Nếu một ngày kia Ta phải đi một mình Trên đường vắng xa xăm tối, bụi Còn xa lắc...