Người Tri Kỷ (thơ)

05/03/201910:15(Xem: 10111)
Người Tri Kỷ (thơ)
thich dong tri
NGƯỜI TRI KỶ

 
Có những lúc Bạn phân vân suy nghĩ
Ai là người tốt nhất của đời Ta?
Rồi tìm hoài, đối chiếu khắp gần xa
Và đáp án, đó là : Người Tri Kỷ.
 
Người Tri Kỷ ra làm sao vậy nhỉ?
Đó là người cùng Bạn kết duyên sâu
Bao thăng trầm, bao dâu bể bên nhau
Vẫn hợp ý, vẫn tâm đầu với Bạn.
 
Có những lúc Bạn phát sanh chán nản
Thất vọng nhiều cả thế giới xung quanh
Chỉ cần nghe lời khuyên bảo chân thành
Bạn hồi phục niềm tin vào cuộc sống.
 
Đời vô thường trải qua nhiều biến động
Nào ai ngờ chuyện sắc sắc không không
Khi được thời, họ tìm đến rất đông
Lúc thất thế Bạn cô đơn cay đắng.
 
Ai bên Bạn khi hai bàn tay trắng?
Ai dắt dìu Bạn đứng dậy bước đi?
Chỉ thương yêu mà không tiếc cái gì?
Ai giúp Bạn qua hiểm nguy thử thách?
 
Ai luôn sống mà không cần kiểu cách?
Bạn tự nhiên với người thật của mình
Dù Bạn còn nhiều khuyết điểm linh tinh
Với Tri Kỷ, Bạn thân tình thổ lộ.
 
Thế gian rộng nhưng nhiều khi thiếu chỗ
Cho Bạn nương, cho Bạn trổ tài ba
Chính lúc này, bàn tay đó chìa ra
Cho điểm tựa, Bạn có đà thăng tiến.
 
Bao biến động lòng thủy chung bất biến
Ly gián nhiều vẫn không khiến chia xa
Tình tri âm Quản Trọng - Bảo Thúc Nha
Luôn thương quý, tạo nên đà danh vọng.
 
Cùng lẳng lặng nghe âm thanh của sóng
Không nói nhiều vẫn giao cảm mặn nồng
Chung Tử Kỳ hiểu rõ tiếng tơ lòng
Đang ấp ủ từ Bá Nha vang vọng.
 
Ai đưa Bạn đến phương trời cao rộng?
Ai đỡ nâng cho cuộc sống thăng hoa
Ai với mình luôn vui vẻ, vị tha…
Chỉ người ấy, đó chính là Tri Kỷ.
 
Muốn xây đắp cho đời Chân Thiện Mỹ
Ta trở về quán sát kỹ nơi Ta
Luôn trau dồi cho cuộc sống thăng hoa
Từng hơi thở, Ta hiểu Ta trọn vẹn.
 
 
Mạnh Xuân Kỷ Hợi, 2019
Thích Đồng Trí

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/04/2017(Xem: 12627)
Thuở xưa có một chú rùa - Sống trong hồ rộng vui đùa thảnh thơi,- Vợ chồng cò trắng tới chơi- Đôi bên kết bạn, cuộc đời thêm tươi.
24/04/2017(Xem: 12713)
Ngài từ thuở rất xa xưa - Quyền cao, chức trọng lại dư bạc vàng - Nhưng về già nhận ra rằng - Càng thêm tuổi tác lại càng khổ đau -
24/04/2017(Xem: 23212)
Thấm thoát mà nay sắp tiểu tường (1) Ngài về với Phật ngộ quê hương (2) Thong dong cất bước đường thanh thoát Bận bịu chùn chân cảnh thế thường ! Một kiếp hóa thân mong cứu khổ Ngàn đời chấp thủ thật khôn lường ! Độ tha hạnh nguyện còn dang dở Hồi nhập Ta bà Pháp xiễn dương
24/04/2017(Xem: 12576)
Ba trăm sáu lăm ngày là mấy ? Cõi hồng trần trông thấy mà thương Đời người như khói mây sương Sáng trong lấp lánh vô thường biến tan .
22/04/2017(Xem: 13206)
Nửa khuya Thức giấc giang hồ Hiên ngoài trăng xế nghiêng bờ vó câu Đêm vô thanh Thoáng hương màu Chợt nghe gỏ nhịp cuộc dâu bể nầy.
22/04/2017(Xem: 11193)
Ta đi vào chợ phỏng tay Hơn thua bỏ lại đêm dài ngắm trăng Đêm nay Phật Đản trăng rằm Nhớ về Từ Phụ giáng trần độ sanh
22/04/2017(Xem: 14285)
Tiền chỉ là tờ giấy Không là Phật là ma Phật hay ma ở tại Trong chính cõi lòng ta
22/04/2017(Xem: 13069)
Quê Ngoại tôi thơm hoa đồng cỏ nội, Biển và trăng lấp lánh ngàn sao Ruộng vườn xưa nay vắng bóng người Ai bỏ xứ ra đi tìm lẽ sống
21/04/2017(Xem: 14676)
Sao lại soi trăng tìm vết cũ Mà không là vết cũ trăng soi Nhân ảnh mờ sương phảng phất non đoài Nghiệp thức đó dõi theo từng gót ngọc
21/04/2017(Xem: 15233)
Tạm biệt Varanasi Tôi đi Tạm biệt Sarnath, Jaipur, Mysore, Bangalore, Chennai, Agra, Delhi Tạm biệt Ấn Độ văn minh và huyền bí Quê hương của Tất Đạt Đa Cồ Đàm, của Gandhi và Sardar Vallabhbhai Patel, của Maharshi Valmiki và Rabindranath Tagore Tôi đi Sông Hằng chảy như cuộc đời tôi đang chảy Từ đâu tôi không biết Về đâu tôi không hay.