Truyện Thơ: Người Khách Trọ

03/01/201920:22(Xem: 10545)
Truyện Thơ: Người Khách Trọ

NGƯỜI KHÁCH TRỌ

 lotus 10

Một thiền sư rất nổi danh

Lãng du theo đám mây xanh cuối trời

Chân ông in dấu khắp nơi

Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua

Cao sang, đẹp đẽ, nên thơ

Trông vừa vĩ đại lại vừa uy nghi

Thật là tráng lệ kể chi

So cùng tiên cảnh khác gì là bao.

Thiền sư lặng lẽ bước vào

Không hề có lính gác nào ngăn ông

Tiến gần đến trước ngai rồng,

Nhận ra khách quý Vua mừng hỏi thăm:

"Thưa ngài có chuyện chi cần?"

Thiền sư lên tiếng: "Dừng chân cuối ngày

Tôi cần chỗ ngủ đêm nay

Ở trong cái quán trọ này mà thôi!"

Nhà Vua kinh ngạc, trả lời:

"Lâu đài vua chúa là nơi chốn này

Và ta làm chủ nơi đây

Phải đâu quán trọ đêm nay cho ngài!"

Thiền sư bèn nói khoan thai:

"Thế tôi xin hỏi lâu đài trước đây

Ai từng là chủ nơi này

Ai từng cư ngụ bao ngày tháng qua?"

Nhà Vua nói: "Chính cha ta

Cha ta là chủ. Nay xa cõi đời!"

Thiền sư hỏi tiếp: "Vậy thời

Trước cha ngài nữa, ai người chủ đây?"

Nhà Vua gằn giọng đáp ngay:

"Lâu đài, tài sản dựng gây lâu đời

Chính do ông nội ta thôi

Giờ đây ông cũng xa nơi cõi trần!"

Vừa điềm tĩnh, vừa ân cần

Thiền sư chẳng chút ngại ngần nói luôn:

"Lâu đài là chốn dừng chân

Người đi, kẻ đến cứ lần lượt thôi

Ghé đây ngắn ngủi, tạm thời

Đúng là quán trọ như lời của tôi!"

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng theo bản văn xuôi trong

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO )

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/10/2014(Xem: 14696)
Xông vào dông bão ngồi chơi Một khi tâm tịnh bão thời cũng yên Xông vào chợ búa đảo điên Một khi tâm sáng chợ nghiêng cũng lành!
14/10/2014(Xem: 15533)
Tuổi đời đã sáu mươi già Thân thể biến đổi trán đà xếp ly Mắt mờ tai lãng lắm khi Bộ đi chậm chạp nạng ghì chống thêm
12/10/2014(Xem: 13814)
A ha, tay bắt được vàng Lộc duyên thu hốt ngập tràn si mê Phước bất tận hưởng lặng nghe Mở lòng từ ái sớt chia tay người.
12/10/2014(Xem: 17255)
Quảng Đức Tu Viện hôm nay Cảnh quang chùa đã đổi thay tuyệt vời Xung quanh hoa nở tứ thời Phật cảnh tôn dựng khắp nơi vườn chùa Giúp quên những chuyện hơn thua Khách trần ngoạn cảnh ganh đua cũng dừng Quan Âm thị hiện vui mừng Liên trì sen nở đài vàng thân quen Người người mến mộ ngợi khen Trụ Trì Tân Chủ một phen đổi dời
11/10/2014(Xem: 21922)
Vấn vương, vương vấn làm chi Hợp tan, tan hợp chẳng gì bận tâm Con về thăm mẹ lần này Trọng trách con gánh từ rày nghe con Lời xưa con gắng giữ tròn Gieo duyên tạo phước, lái thuyền từ bi.
10/10/2014(Xem: 15366)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 21891)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 14797)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 14060)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15640)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.