Bài Lục Bát không tên...

14/12/201805:59(Xem: 11663)
Bài Lục Bát không tên...
tholucbat_vhưu

BÀI LỤC BÁT KHÔNG CÓ TÊN 
MÀ LẠI CÓ TÊN DÀI NGOẰNG NHẤT BỒ THƠ!
 
Đón chiều 
Thơ gõ ngẫu nhiên
Không ý không tứ 
Không tên
Vô đề
Ngày qua mau lắm
Hẹn thề
Mới hôm qua đã thấy về chiều nay
Tình còn giấu nhẹm trong tay
Nợ còn giấu kỹ nơi đầy chỗ vơi
Chữ còn giấu cõi mây trôi
Tâm còn lãng đãng với trời cao xa
Ta còn một chút giấu ta
Cái danh cái tuổi
Cái già cái duyên
Níu chân tượng Bụt cửa thiền
Hỏi mai còn có linh thiêng nhiệm mầu?
Bồ Công Anh rơi mái đầu
Mang theo điều ước đi đâu chưa về
Mưa vừa rớt hột mái che
Tường sau đã vội vàng hoe ráng chiều
Nghe than xa vắng tiêu điều
Những lô đất trống đã nhiều cỏ gai
Yên bình chưa phải thiên thai
Lao xao đâu phải cứ hoài nhiễu nhương
Tịnh tâm quán chiếu 
Vô Thường
Hai tay bốn ngón trào tuôn chữ dòng
Vô đề
Vô ý
Vô không
Không vô không có 
Có không không đề
Phiêu phiêu
hoạt náo hí hề
Ngữ ngôn hý lộng 
Tâm xòe cánh chim
Bay xa
Xa nữa
Xa thêm
Về đi
Về gấp
Lên đèn
Ướp thơ.
  
Cư sĩ Vĩnh Hữu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2014(Xem: 42297)
Vào năm 2007, có thêm 13 kỷ lục Phật Giáo Việt Nam (PGVN) được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam (Vietbooks) & Báo Giác Ngô công bố rộng rãi. Trong số đó, xin nhắc lại một kỷ lục: “Ngôi Chùa Có Bản Khóa Hư Lục Viết Trên Giấy Lớn Nhất Việt Nam- Bản kinh do cư sĩ Đặng Như Lan viết tại chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3, TP.HCM năm 1966. Bản kinh viết dựa theo Khóa hư lục của Trần Thái Tông (1218-1277) có kích thước rộng 1,78m, dài là 2,7m, hiện đang được trưng bày tại chùa Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh”.
24/09/2014(Xem: 19700)
Ngọn núi nhỏ Phổ Đà, còn được gọi là Núi Ông Sư, thuộc địa phận làng Xuân Tự, xã Vạn Hưng, huyện Vạn Ninh- tỉnh Khánh Hòa, cách thành phố biển Nha Trang khoảng 50 cây số về hướng Bắc, có hình thù của một “ông Tượng” nằm giữa một vùng mây nước hữu tình, tứ bề sơn thủy làng mạc bao bọc tạo nên một bức tranh phong cảnh bàng bạc thơ mộng và thiêng liêng ấm cúng.
24/09/2014(Xem: 15948)
Thôi, chia tay tiễn một người Căn duyên đã dứt, xa rời trần gian Chia buồn gia quyến chít tang Chia xa người khuất, suối vàng đón linh Đã xong, sống trải hết tình Tàm quý học đạo, tịnh thanh tâm thường
23/09/2014(Xem: 17524)
Nỗi trôi từ độ vô minh Đớn đau từ thuở thác sinh làm người. Sóng dồi bão dập ... tả tơi Đời tan tác mộng , nghiệp phôi pha tình.
22/09/2014(Xem: 15061)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 16801)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 20659)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 15088)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 15296)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 18687)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,