Sông Khuya (thơ)

11/12/201820:33(Xem: 11422)
Sông Khuya (thơ)


night river
Sông Khuya


Sông khuya tĩnh mịch ánh trăng mờ,
Bến lạnh thuyền neo khách đợi chờ
Liễu rủ cành sa đêm lặng lẽ
Sương rơi lá động nhạn bơ vơ
Dưới lòng nước biếc trăng soi bóng
Bên rặng dừa xanh sóng vỗ bờ
Nhẹ gót dừng chân lòng tự hỏi
Khách về đâu vậy có hoài thơ?!

Đông Sang
Đông sang giá lạnh khắp mười phương,
Lá rụng cành lay trúc điểm vườn
Suối nước êm đềm in bóng nguyệt
Thềm hoa óng ả quyện hơi sương
Đường về vạn dặm mây hoà điệu
Nẻo hướng nghìn trùng gió toả hương
Vũ trụ càn khôn tràn khí lạnh
Đó đây hiển hiện nét vô thường!

California, 10-12-2018
Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Cảm đề )



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2013(Xem: 20954)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 20545)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 18293)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca