Rồng Vẫn Bay Lên (Thơ)

28/11/201813:32(Xem: 18248)
Rồng Vẫn Bay Lên (Thơ)

con rong bay_1
RỒNG VẪN BAY LÊN

 

Tôi sinh ra từ miền đất Phương Nam

Thẳng cánh cò bay một thời mở cõi.

Ngàn mây vân du

Ngàn mây vẻ lối,

Sông nước muôn trùng, bát ngát bóng chiều lam.

Cảm thức quanh tôi

Đất trời thân thiết

Tim máu ông cha từ thuở xa xăm.

 

Tôi lớn lên

Theo từng trang sử nước

Biết trong tôi có dòng máu Tiên-Rồng

Phế tích thời gian,

Nhưng vẫn là mộng ước

Từ Cổ Loa Thành, tiếp đến Thăng Long.

 

Sử truyền

Nơi ấy ngàn năm trước

Vua nằm mộng, thấy rồng bay lên

Khí thiêng tụ lại nên hồn nước,

Thành cũng từ đây đặt lấy tên.

 

Triều Lý,

Rồng xưa

Bay lên từ đất Bắc

Ngót ngàn năm tươi mát quê hương.

Trời xứ sở giờ đây không bóng giặc.

Muôn dân lành còn lại chuyện yêu thương.

 

Thời đại Việt Nam

Rồng vẫn bay lên... khắp mọi miền Tổ quốc

Trang sử Việt, vẫn sáng ngời Tộc Việt,

Mây nước thanh bình

Xanh điệp khúc quê hương.

 

                                                        MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2014(Xem: 17613)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 20992)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 13101)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 15766)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 17470)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.
01/10/2014(Xem: 16768)
Lòng vẫn nhớ ngày hè xa xưa ấy, Tôi còn là cô bé tuổi mười hai. Trời hôm ấy, chín tầng cao xanh thẳm, Gió mơn man nỗi vui sướng dâng tràn, Mắt háo hức nhìn con đường trước mặt, Lòng đăm đăm về hướng cuối trời xa Đinh ninh đó là miền quê yêu dấu,
30/09/2014(Xem: 12770)
Ôi! Anh em ơi! Hãy hát cho nhau nghe Hãy hát cho yêu thương Mời biển đông sóng vỗ Hãy hát cho xanh xao Gọi nhức đau mầm lá Hãy hát cho hoang vu Những cuộc tình hóa gió
30/09/2014(Xem: 17743)
Khổ đời Ta mới biết tu Nên nay cởi mở ôn nhu hài hoà Giờ thì vơi bớt thiết tha Ăn chi cũng được miễn là ăn thôi
30/09/2014(Xem: 14447)
Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh Tượng vàng chùa đất tâm thanh Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.
29/09/2014(Xem: 14842)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi