Nhật Mộ Đồ Viễn (thơ)

24/11/201807:35(Xem: 12812)
Nhật Mộ Đồ Viễn (thơ)
nhat mo do vien 

NHẬT MỘ ĐỒ VIỄN

(Chiều tối rồi mà đường về hãy còn xa)



Thơ tôi viết như tự mình nhắc nhở
Không tham cầu ham hố bã lợi danh
Tuổi đã cao chỉ muốn tạo nhân lành
Lúc còn trẻ hay thả mồi bắt bóng.

Nhật Mộ Đồ Viễn bên tai còn vang vọng
Lời của Thầy như tiễn bước hoàng hôn
Tiếng chuông chùa nghe sâu lắng tâm hồn
Tôi ngồi đó mà lòng như sống dậy.

Ôi tình Thầy mãi sao đẹp biết mấy
Giữa hàng thông mát rượi trước sân chùa
Suối vẫn reo sau một buổi chiều mưa
Nghe như tiếng gọi về nơi nguồn cội.

      Dallas Texas, 23-11-2018
           Tánh Thiện


con duong



LỜI CẢNH TỈNH 


Kính bạch Thầy , nhờ trang nhà Quảng Đức con đã được học hỏi rất nhiều từ các thân hữu bạn đạo ,
kính xin Thầy cho phép con được góp vào vài vần thơ với Thầy Tánh Thiện sau khi xem Nhật Mộ Đồ Viễn



Bài thơ người đọc lên như cảnh tỉnh !
Đời  qua nhanh ...thoáng chốc tuổi chớm già ,
Đường về quê cũ mãi vẫn còn xa...
Ngồi tính nhẫm ? Bao công phu hạ thủ ...

Nhiều luận giải từ Bậc Thầy ưu tú ,
Dưới ánh đèn chiêm nghiệm những lời vàng .
Hiện tại ngay đây ...thanh thản nhẹ nhàng ...
Biết an phận ...vì hành trình
không đích đến ! 

Cùng trang nhà , được gửi lời thân mến ,
Thiện hữu nhân ...khắp đây đó gần xa
Tri ân ...Thầy kính quý đã giúp ta 
Có phương tiện tỏ bày điều học được ...

Bay khắp  nơi... nối nhịp cầu ô thước 
Sách  tấn cùng nhau Đạo pháp thực hành 
Sẵn sàng dấn thân làm hết điều lành 
Ngại gì chi ! Dù luân hồi sinh tử 



Huệ Hương 







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15351)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14828)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27820)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14167)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13973)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13260)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14450)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13494)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14263)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 17107)
Khóc Cha (thơ)