Nhật Mộ Đồ Viễn (thơ)

24/11/201807:35(Xem: 12958)
Nhật Mộ Đồ Viễn (thơ)
nhat mo do vien 

NHẬT MỘ ĐỒ VIỄN

(Chiều tối rồi mà đường về hãy còn xa)



Thơ tôi viết như tự mình nhắc nhở
Không tham cầu ham hố bã lợi danh
Tuổi đã cao chỉ muốn tạo nhân lành
Lúc còn trẻ hay thả mồi bắt bóng.

Nhật Mộ Đồ Viễn bên tai còn vang vọng
Lời của Thầy như tiễn bước hoàng hôn
Tiếng chuông chùa nghe sâu lắng tâm hồn
Tôi ngồi đó mà lòng như sống dậy.

Ôi tình Thầy mãi sao đẹp biết mấy
Giữa hàng thông mát rượi trước sân chùa
Suối vẫn reo sau một buổi chiều mưa
Nghe như tiếng gọi về nơi nguồn cội.

      Dallas Texas, 23-11-2018
           Tánh Thiện


con duong



LỜI CẢNH TỈNH 


Kính bạch Thầy , nhờ trang nhà Quảng Đức con đã được học hỏi rất nhiều từ các thân hữu bạn đạo ,
kính xin Thầy cho phép con được góp vào vài vần thơ với Thầy Tánh Thiện sau khi xem Nhật Mộ Đồ Viễn



Bài thơ người đọc lên như cảnh tỉnh !
Đời  qua nhanh ...thoáng chốc tuổi chớm già ,
Đường về quê cũ mãi vẫn còn xa...
Ngồi tính nhẫm ? Bao công phu hạ thủ ...

Nhiều luận giải từ Bậc Thầy ưu tú ,
Dưới ánh đèn chiêm nghiệm những lời vàng .
Hiện tại ngay đây ...thanh thản nhẹ nhàng ...
Biết an phận ...vì hành trình
không đích đến ! 

Cùng trang nhà , được gửi lời thân mến ,
Thiện hữu nhân ...khắp đây đó gần xa
Tri ân ...Thầy kính quý đã giúp ta 
Có phương tiện tỏ bày điều học được ...

Bay khắp  nơi... nối nhịp cầu ô thước 
Sách  tấn cùng nhau Đạo pháp thực hành 
Sẵn sàng dấn thân làm hết điều lành 
Ngại gì chi ! Dù luân hồi sinh tử 



Huệ Hương 







Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2017(Xem: 10447)
Nghiệp thiện nên làm Nghiệp ác tránh xa Quyết không câu nệ Trải nghiệm lòng ra .
20/03/2017(Xem: 21030)
Chuyện chi dù xảy ra - Đừng bao giờ bỏ cuộc - Hãy khai triển tâm ta. - Nhiều sinh lực quốc gia - Dùng phát triển trí óc - Thay vì khai triển tâm.
18/03/2017(Xem: 12123)
Nhớ Thu xưa hoa đắng trái sầu - Nhìn lá phong vàng thổn thức đau - Khung trời kỷ niệm còn vương vấn - Xuôi ngược dòng đời lắm khổ đau…
15/03/2017(Xem: 12645)
Hít vào lại thở ra... Đường về quá đỗi xa Trước mặt khoảng trời sáng, Sau lưng bóng chiều tà.
14/03/2017(Xem: 10473)
Quê hương là buồng cau chín Xóm làng gắn bó bên nhau Sẻ chia từng manh chiếu rách Đượm tình thấm thiết biết bao
13/03/2017(Xem: 12609)
Xưa trong rừng thẳm núi sâu - Có con dê núi sống lâu chốn này - Dê ăn hoa quả trái cây - Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, - Một cây đặc biệt vô vàn -
13/03/2017(Xem: 9626)
Một cô vợ trẻ đẹp kia - Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian - Nói cùng chồng rất nồng nàn: - "Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh - Phải xa nhau chẳng nỡ đành
07/03/2017(Xem: 14149)
Tát vũng khe ngầm đọng cổ thư - Mong về ghép đủ chữ đừng dư - Tìm soi bác học thì ngơ ngẩn - Xáo ở bình dân cũng mệt đừ
07/03/2017(Xem: 18105)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 15025)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.