Nắm Hạt Trai (thơ)

19/11/201807:01(Xem: 9239)
Nắm Hạt Trai (thơ)

hat trai
NẮM HẠT TRAI

 

Một hôm đạo sĩ A La

Trên đường khất thực ghé qua một nhà

Chuyên buôn vàng bạc, ngọc ngà

Giàu sang tột bực, xa hoa tuyệt vời.

Chủ nhà đang chọn hạt trai

Để xâu thành một chuỗi dài đeo chơi

Đón mừng đạo sĩ tới nơi

Chủ nhà để nắm hạt trai xuống thềm

Vái chào cung kính trang nghiêm

Rồi xin vào lấy cơm đem cúng dường.

*

Một con ngỗng chạy ngoài vườn

Cánh dang thật rộng, cổ vươn thật dài

Ngỗng nhìn thấy đám hạt trai

Phô mầu óng ả, không người giữ canh

Tưởng đồ ăn rất ngon lành

Le te chạy đến đớp nhanh tức thì,

A La vội đuổi ngỗng đi

Tiếc thay quá chậm, còn gì nữa đâu

A La bối rối hồi lâu

Rồi ngồi trầm tĩnh, ngửng đầu ngắm hoa.

Khi đem cơm cúng dường ra

Hạt trai thấy mất chủ nhà hoảng kinh

Nhìn A La. Thấy lặng thinh

Hỏi người. Người vẫn một mình nín câm.

Chủ bèn hô bọn gia nhân

Mang giây ra trói tay chân của người

Rồi mời hương chức tới nơi

Khảo tra, đánh mắng nặng lời trước sau

*

A La im chịu đớn đau

Tới khi ngất xỉu máu trào thềm hoang

Ngỗng bay lại hút máu loang

Chủ đang cơn giận lẹ làng cầm cây

Đập đầu ngỗng chết lăn quay,

A La vừa tỉnh đưa tay vỗ về

Xoa đầu ngỗng, giọng từ bi

Lâm râm tiếng kệ, thầm thì câu kinh

Nguyện cầu cho ngỗng siêu sinh

Rồi sau kể rõ sự tình đầu đuôi

Nói rằng ngỗng nuốt hạt trai!

Chủ tuy nghe rõ lời người. Chưa tin.

Truyền đem mổ ngỗng ra xem

Hạt trai còn đó, trắng đen rành rành.

Chủ nhà sám hối tâm thành

Quỳ xin đạo sĩ niệm tình thứ tha

Hỏi: "Sao ngài chẳng nói ra

Để cho nông nỗi xót xa thế này?"

A La đáp: "Nếu nói ngay

Ta e ngươi giết ngỗng này mất thôi

Không nên gây hại ở đời

Từ bi vô hạn, nhớ lời Phật ban!"

*

Nhà buôn tỉnh ngộ tự than:

"Chúng sinh nếu bỏ lòng tham tràn trề

Thực hành theo hạnh từ bi

Còn chi khổ não, còn gì đau thương

Nếu coi vật chất tầm thường

Thì đâu tăm tối lầm đường như ta!"

Nhà buôn lòng bỗng nở hoa

Thành tâm đảnh lễ, thiết tha nguyện thề

Noi gương đạo sĩ mọi bề

Cùng chung xây Đạo Từ Bi cho đời,

Gieo hương giải thoát nơi nơi

Ánh vàng giác ngộ sáng ngời muôn phương.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa, phỏng dịch theo

Truyện Cổ Phât Giáo)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/11/2016(Xem: 11841)
Sống biết ơn là bước đầu học Phật Ơn đất trời ơn dưỡng dục mẹ cha Công ơn Thầy và tất cả đàn na Cùng đại chúng sẻ chia nhau giúp đở .
17/11/2016(Xem: 13471)
Tạ ơn Tam Bảo Tu tập pháp lành Mở rộng lòng ra Dứt trừ cái ác .
16/11/2016(Xem: 13526)
Lúc sanh sự thì sự sanh liền đến Thế rồi nhân rồi ngã cứ bám theo Lôi kéo mình vào tranh cãi ì xèo Mất tất cả an bình trong tâm thảm .
16/11/2016(Xem: 22420)
Mục đích của giải thưởng là khuyến khích việc sáng tác cá nhân, xuất phát từ nguồn cảm xúc đối với các hiện tượng thiên nhiên và đời sống xã hội, được miêu tả, bằng nhận thức, lý giải và thái độ sống động qua những lời dạy của Đức Phật. Bài tham dự có thể trình bày dưới nhiều hình thức như tác phẩm nghệ thuật, truyện ký, truyện ngắn, tạp bút, thơ… Người viết hoàn toàn tự do chọn đề tài, miễn có liên quan đến tư tưởng Đạo Phật và nội dung có thể chuyển tải được giáo lý thâm sâu, vi diệu mà rất gần gũi, giản dị của đức Phật trong đời sống hàng ngày.
15/11/2016(Xem: 11865)
Ta đau khổ bởi vì “ta” lớn “ngã” - Muốn mọi điều theo như ý của “ta” - Nhưng cuộc đời đâu có mãi thuận hòa0 Trong chín người đã có ra mười ý
13/11/2016(Xem: 13996)
Chùa xưa mái ngói cũ Giữa hai hàng thông reo Bao bước người lui tới Khói hương trầm cuốn theo .
12/11/2016(Xem: 10015)
Ngồi đây thắp sáng niềm tin Soi đường dẫn lối tâm linh đời mình Thiền môn là bước hành trình Phá màn u tối ngục hình trong ta .
10/11/2016(Xem: 10406)
Thiện hữu cơ duyên chốn bụi trần, Sương pha hội ngộ cửa phù vân. Khêu đèn Bát Nhã soi tâm đức, Thả chiếc thuyền từ sáng trí nhân. Ý diệu xua tan đường mỏi gối, Ân thâm gắn chặt quán dừng chân. Bình an tuệ nguyện ơn Tam bảo, Tĩnh thức chuông vang giữa sắc xuân.
10/11/2016(Xem: 9499)
Từ thuở lìa xa mái cổng chùa An nhiên vào chợ giữa nắng mưa Hai mươi năm trọn trong giây phút Gió bụi thời gian chẳng thiếu thừa .
08/11/2016(Xem: 14078)
Ôi quê hương ! sao mà thân thương quá ! Giống Lạc Hồng, Đại Việt thuở vang danh - Giặc Nguyên Mông dù mạnh vẫn tan tành - Do đoàn kết được khí hùng dân tộc - Nhưng vì đâu vẫn bão lụt tàn khốc ?