Truyện thơ: Vua Giới Đức

07/11/201816:11(Xem: 14170)
Truyện thơ: Vua Giới Đức

Buddha-painting

VUA GIỚI ĐỨC

 

Nhà vua Giới Đức thời xưa

Tiếng tăm phúc đức nhân từ vang xa

Vua cho xây sáu căn nhà

Làm nơi phát thực phẩm ra giúp đời

Đồ ăn, thức uống tứ thời

Giúp dân nghèo khó, giúp người khổ đau,

Vua theo “ngũ giới” từ lâu

Lại thêm nhẫn nhục ai đâu sánh cùng

Từ bi tràn ngập cõi lòng

Không hề trừng trị người trong nước mình

Dù cho phạm tội tày đình

Chỉ lo dạy dỗ bằng tình thương thôi.

Trong cung vua có một người

Thừa cơ phạm tội tức thời tại đây

Loạn luân lén lút bao ngày

Ở ngay trong cấm cung này của vua

Tiếng đồn mau chóng xa đưa

Nhà vua hay biết rất ư ngỡ ngàng

Gọi quan phạm tội phán rằng:

“Hãy mau đi khuất khỏi vương quốc này

Ta không trừng phạt tại đây

Nhưng bao tội lỗi ngưng ngay chớ làm!”

Tên quan phạm tội tà dâm

Mang tài sản với người thân đi liền

Ghé qua bên nước láng giềng

Tại đây y trổ tài riêng của mình

Nên mau chiếm đoạt cảm tình

Quốc vương nước đó bèn dành chức cao

Cho làm cố vấn tại trào

Ở trong cung điện ra vào quyền uy,

Kẻ gian xu nịnh tức thì

Trổ tài tâng bốc còn gì khéo hơn.

Ko Sa La là quốc vương

Nghe lời gian xảo nhưng thường ít tin.

*

Một hôm y gợi ý thêm

Rằng vua Giới Đức ở miền kế bên

Nước này trù phú vô biên

Nhưng vua nhu nhược lành hiền từ lâu

Mang quân xâm chiếm cho mau

Thành công chắc chắn có đâu khó gì

Ko Sa La còn hồ nghi

Y bèn dâng kế  rất chi hợp tình:

“Thoạt tiên đưa ít quân binh

Tràn qua cướp bóc ở quanh biên thùy

Để vua Giới Đức bắt về

Nhưng quân binh sẽ chẳng hề gì đâu

Than nghèo khó, than khổ đau

Là vua cho của và mau tha về!”

Ko Sa La chẳng tin gì

Nhưng khi thử nghiệm rồi thì thấy ngay

Lời quan cố vấn đúng thay

Quốc vương mừng rỡ định ngày xâm lăng.

*

Quân vua Giới Đức can trường

Chống quân xâm lược dễ dàng thành công

Nhưng vua lại chẳng tán đồng

Nói rằng ngôi báu thời ông chẳng màng:

“Chiến tranh đất nước tan hoang

Dân quân chết chóc. Ngai vàng tiếc chi!

Đừng tham chiến, tránh gian nguy

Nếu ai xâm lấn ta thì nhường luôn!”

Vì không tranh chấp thiệt hơn

Nên khi quân địch dập dồn tiến qua

Vua Giới Đức chẳng nề hà

Nhường ngay cho Ko Sa La nước mình

Tránh gây thiệt mạng sinh linh

Muốn dân, quân hưởng an bình mãi thôi.

Ko Sa La thắng lợi rồi

Bắt vua Giới Đức ngay nơi ngai vàng

Bắt luôn tất cả các quan

Lệnh đem họ tới nghĩa trang ngoại thành

Đem chôn sống ngập thân mình

Đất lèn cho chặt! Quả tình thương đau!

Chỉ nhô lên mỗi cái đầu

Dành cho chó sói đêm thâu mò về

Sẵn đồ ăn uống thoả thuê

Vua quan chôn đứng khó bề toàn thây.

Vua Giới Đức lúc này đây

Không than vãn, chẳng mảy may hận thù

Nhà vua toả ngát tâm từ

Các quan quanh đó cũng như vua mình

Không chống đối, cứ lặng thinh

Xưa nay tuân lệnh đã thành thói quen.

*

Đêm trong nghĩa địa tối đen

Một bầy chó sói rừng bên mò về

Thịt người mùi quyến rũ ghê

Các quan thấy vậy nhất tề la lên

Chó nghe hoảng hốt chạy liền

Nhưng rồi quay lại gần bên, sợ gì!

Thấy không ai nhúc nhích chi

Thế là vua chó liền đi lại mồi

Mon men tiến lại gần người

Gần vua Giới Đức chó thời nhe nanh,

Vua vươn cao cổ của mình

Chó chưa kịp cắn, vua nhanh hơn rồi

Cắn vào cầm chó ngay thôi

Cắn cho thật chặt, chó thời tru lên

Tiếng tru như xé màn đêm

Chó chung quanh đó chạy liền hoảng kinh

Còn đây vua chó một mình

Chồm lên gào thét, xoay quanh vẫy vùng,

Cặp răng vua mạnh vô cùng

Cắn càng thêm chặt quyết lòng chẳng buông

Đất đai cát bụi bay tung

Quanh vua đất cát cuối cùng lỏng ra

Vua bèn há miệng buông tha

Chó cong đuôi chạy trốn xa nơi này

Vua vùng đứng dậy được ngay

Đi lần giải thoát quanh đây tức thì

Các quan thoát cảnh khổ kia

Xác thân chôn sống muôn bề xót xa.

*

Ở bên cạnh bãi tha ma

Có hai con quỷ dạ xoa lâu đời

Chia nhau ranh giới đôi nơi

Đêm nay chợt có xác người nằm ngang

Hai con tranh cãi rất hăng

Muốn giành xác chết để ăn một mình,

Nghe vua Giới Đức nổi danh

Là người ngay thẳng hiền lành đã lâu

Quỷ bèn thoả thuận cùng nhau

Nhờ vua phân xử cho mau xác này,

Nhà vua hoan hỉ nhận ngay

Trước tiên nhờ quỷ ra tay giúp mình

Quỷ đầy pháp thuật tài tình

Giúp vua tẩy uế sạch nhanh thân người,

Vua nhờ quỷ đến lâu đài

Lấy ra mũ mãng cân đai áo quần,

Lấy thêm kiếm báu sáng ngần

Để vua ăn mặc tăng phần uy nghi.

Quỷ kia tài giỏi kể chi

Thi hành mọi việc tức thì dễ thôi

Dù cho ở chốn lâu đài

Ko Sa La ngủ trong nơi cung vàng.

Nhà vua Giới Đức nghiêm trang

Dùng thanh kiếm báu lẹ làng cắt đôi

Phân chia xác chết làm hai

Dạ xoa hai quỷ đều hài lòng thay

Sau khi ăn hết xác này

Hỏi vua muốn chúng ra tay giúp gì.

Vua bèn đáp: “Chẳng nhiều chi

Đưa ta mau chóng trở về chốn xưa

Nơi phòng ngủ trong cung vua,

Các quan cũng vậy, hãy đưa trở về

Nơi nhà họ ở trước kia!”

Dạ xoa thực hiện có gì khó đâu!

Ko Sa La đang chìm sâu

Vào trong giấc điệp đượm mầu vinh quang

Ngay phòng ngủ trong cung vàng

Giật mình tỉnh giấc mơ màng nhìn lên

Thấy vua Giới Đức kề bên

Đang cầm kiếm sắc đứng trên đầu mình

Dáng uy nghi, vẻ tinh anh

Hoàng bào trang phục quả tình oai nghiêm,

Ko Sa La tỉnh giấc liền

Đã vừa sửng sốt, lại thêm hãi hùng

Khi nghe rõ chuyện lạ lùng

Trong lòng bừng ngộ, vô cùng ăn năn

Bèn quỳ đảnh lễ thành tâm

Xin vua Giới Đức lòng nhân tràn đầy

Giúp mình trở lại đường ngay

Thưa rằng: “Loài quỷ thường hay dữ dằn

Tanh hôi ăn uống quanh năm

Lại thêm ngu ngốc, có bằng ai đâu

Vậy mà vẫn nhận ra mau

Bao nhiêu giới hạnh trước sau của ngài,

Tôi may mắn được làm người

Văn minh, hiểu biết mà rồi vô minh

Vừa qua mù quáng tâm mình

Tham lam gây chuyện quả tình lầm sai

Tôi xin hứa hẹn với ngài

Từ đây tu sửa tức thời bản thân

Không còn xâm lấn xa gần

Muôn đời tôn trọng tình lân bang này!”

Ko Sa La triệu tập ngay

Quan quân, binh lính vào ngày hôm sau

Lệnh truyền tất cả rút mau,

Công khai ca tụng đôi câu chân tình

Xin vua Giới Đức anh minh

Nhân từ tha thứ lỗi mình vừa qua

Rồi quốc vương Ko Sa La

Công khai trừng trị thật là thẳng tay

Tên quan xúi bẩy lâu nay

Lòng luôn phản trắc, tính hay gian tà.

Tâm vua Giới Đức thăng hoa

Nghĩ thầm: “Tinh tấn quả là ích thay

Vì mình nhẫn nhục chuyến này

Nên ta và các quan đây an toàn

Phục hồi danh tiếng vẻ vang

Tránh gây tang tóc cho vương quốc mình!”

*

NHẬN DIỆN TIỀN THÂN

Vua Giới Đức là tiền thân Đức Phật.

Tên quan phạm tội rồi phản bội là Đề Bà Đạt Đa

*

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(phỏng dịch theo bản văn xuôi

KING GOODNESS THE GREAT

của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson)

 

_______________________________________________________________________

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/01/2021(Xem: 10596)
Ước ao lòng mãi Quảng An Nhưng khi chấp mắc vướng quàng Bất An Những phiền não những tính toan Phân biệt đối đãi lại hoàn Vọng tâm
15/01/2021(Xem: 14914)
Xuân đã về chưa ở xứ người Buồn vui lẫn lộn xót xa ơi Thương xuân tuyết trắng trên đầu núi Nhớ nước, làm sao nở nụ cười Xuân đã về chưa sưởi ấm lòng Soi gương thấy mặt nhớ mình không Ai mang tất cả hồn xưa cũ Ấp ủ trong người nợ núi sông
13/01/2021(Xem: 12208)
Ngài thiền sư ở vùng kia Thiền sinh theo học kéo về quá đông Nhưng thiền viện lại ít phòng Tu hành do đó vô cùng khó khăn
13/01/2021(Xem: 15365)
Kính đảnh lễ Đấng Vô Thượng Toàn Giác Sau sáu năm khổ hạnh tìm Đạo Vô Sanh, Trọn bốn chín ngày Thiền định...Đạo quả viên thành Ánh sao mai vừa mọc ... trái đất chấn động!
13/01/2021(Xem: 11848)
ĐÓN tết này vui, tươi nở nụ cười. XUÂN nay Tân Sửu kính chúc bình an. MỚI đó mà khí xuân về khắp nẻo. TĂNG thêm sức sống, đời đạo viên thông. ĐOÀN tựu chung vui ngày đầu năm mới. MINH sư trường thọ ân nghĩa cao thâm. QUANG xa sáng chiếu, chúc đời hạnh phúc. KÍNH tặng lời hay, tỏ sáng đạo tràng. CHÚC mừng Thầy tổ năm mới bước sang.
12/01/2021(Xem: 10606)
Phương nào đó mùa đông còn man mát Ở nơi này gió lành lạnh trời đông Sáng sớm sương rơi trắng cả cánh đồng Ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn sương phủ
10/01/2021(Xem: 14533)
Biết Cách Nghe Tác giả: Tường Vân Phải kiên nhẫn biết lắng nghe người nói Dù không hay không lợi ích cho mình Cũng không sao cứ cười mỉm làm thinh Còn nghe được là một điều hạnh phúc Làm biển rộng khi cần cho người trút Biển bao la nhiều thứ có nghĩa gì Hạnh lắng nghe tâm vô lượng từ bi Nghe tất cả nhưng tai không bị chướng Nghe nặng nhẹ khen chê từ nhiều hướng Nghe hồng nhan bạc phận của các nàng Nghe thở than tình sử cuộc đời chàng Nghe lãng tử giang hồ nhưng bất động
05/01/2021(Xem: 22893)
Vì con phải đợi nghe hết giây phút sau cùng của chương trình online ...con ( Phật Tử Huệ Hương ) mới có thể bày tỏ sự hân hoan và pháp lạc giống như Cô Chơn Hạnh Tịnh đã tri ân Ôn và cũng kính xin phép Ôn cho con trình bày những gì con đã thọ nhận từ Ôn qua bài pháp thoại tuyệt vời này . Theo thiển ý của con qua lời pháp nhủ ban đầu với đề tài “ Tu tập làm sao để được an lạc “ Ôn Như Điển muốn truyền tải suối nguồn Đạo Pháp về Tứ Vô Lượng Tâm ( TỪ, BI, HỶ, XẢ ) đến cho những ai muốn đi bước vào con đường Phật Thừa ( không cần biết người đó đang theo Tiểu Thừa , Nguyên Thuỷ hay Đại Thừa..) . Điểm rốt ráo sau cùng phải là Giải Thoát sinh tử và thấy được Ông Phật bên trong của chúng ta ...
05/01/2021(Xem: 11825)
Tu sao an lạc hỡi người? Lời Hòa Thượng giảng: “Không rời Từ Bi” Chúng sanh vì mãi mê si Đắm trong ngũ dục nên đi lạc đường Người tu cần phải kiên cường Gian nan đối mặt chẳng thường thối tâm quán sâu nhân quả chẳng lầm Muôn sự đều dụng Từ tâm mở lòng Nhìn người với mắt cảm thông Ấy là thể hiện tấm lòng Từ Bi
05/01/2021(Xem: 17889)
Thiền sư, thi sỹ, nhạc sỹ, họa sỹ, cuồng sỹ, du sỹ, lang thang sỹ, văn nghệ sỹ tự thuở nào đi về thấp thoáng, nhấp nhô trong sương mờ vạn cổ. Từ buổi mới khai thiên lập địa lúc ban sơ, nguyên thủy đến bây giờ, họ đã ra đi và đi mãi trên con đường mây trắng, con đường sáng tạo vừa lao đao, khổ lụy vừa hùng tráng, thênh thang, vượt qua mộng thực đôi bờ sinh tử, bằng một bước nhảy trọng đại, xuất thần nhập thánh đáo thiên tiên. Huyền cảm tự do, họ thuận nhiên về trên cuộc lữ phong trần giữa một chiều diệu hóa hay một đêm trăng sao ảo huyền cùng tao ngộ bên “thềm cô phong tuyệt đỉnh hội mây ngàn” và hòa âm cung bậc với toàn thể cuộc đời. Đó là thể điệu chịu chơi Cưỡi Sóng Phiêu Bồng mà nhà thơ Thái Huyền đã hý lộng hát ca Khúc Lý Lả: