Ánh Giác (thơ)

16/10/201818:01(Xem: 9251)
Ánh Giác (thơ)
qd-phatthichca-ic
ÁNH GIÁC
Vật biến thiên tâm thị vĩnh tồn.
            
 
Trùng dương biển thắm gió ngàn khơi,
Ánh giác rạng soi ngập đất trời.
Trực nhận chơn tâm xa bể đắm,
Hằng nghe diệu pháp cạn châu rơi.
Nguồn thiền lặng lẽ mây từ rỡ,
Nẻo đạo thênh thang tuệ mẫn khôi.
Vẩy nét thiền thi khai ấn để,
Cô Viên, Đề Thính lặng âm rồi...!
 
Honolulu, Hawaii, Mạnh Thu-2018
Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Cảm đề )
 
Duc_Phat_Thich_Ca (4)
ĐƯỜNG VỀ
 
Thu vẫy hoa tràn thoảng gió khơi,
Niềm vui mấy khúc lại chiều trời…
Trầm luân sợ nỗi chờ duyên rụng,
Luẩn quẩn thương tình tủi kiếp rơi!
Vẫn biết tâm trong là sáng láng,
Sao hoài dạ đục chẳng tinh khôi.
Hương thiền đã đón nhưng chưa mở,
Tạm tạm lòng an khó nói rồi…
 
16/9/2018
PT. Minh Đạo (Cẩn họa)
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2013(Xem: 18350)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 19988)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 18241)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 16211)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca