Ánh Giác (thơ)

16/10/201818:01(Xem: 10028)
Ánh Giác (thơ)
qd-phatthichca-ic
ÁNH GIÁC
Vật biến thiên tâm thị vĩnh tồn.
            
 
Trùng dương biển thắm gió ngàn khơi,
Ánh giác rạng soi ngập đất trời.
Trực nhận chơn tâm xa bể đắm,
Hằng nghe diệu pháp cạn châu rơi.
Nguồn thiền lặng lẽ mây từ rỡ,
Nẻo đạo thênh thang tuệ mẫn khôi.
Vẩy nét thiền thi khai ấn để,
Cô Viên, Đề Thính lặng âm rồi...!
 
Honolulu, Hawaii, Mạnh Thu-2018
Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Cảm đề )
 
Duc_Phat_Thich_Ca (4)
ĐƯỜNG VỀ
 
Thu vẫy hoa tràn thoảng gió khơi,
Niềm vui mấy khúc lại chiều trời…
Trầm luân sợ nỗi chờ duyên rụng,
Luẩn quẩn thương tình tủi kiếp rơi!
Vẫn biết tâm trong là sáng láng,
Sao hoài dạ đục chẳng tinh khôi.
Hương thiền đã đón nhưng chưa mở,
Tạm tạm lòng an khó nói rồi…
 
16/9/2018
PT. Minh Đạo (Cẩn họa)
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2014(Xem: 20768)
Quang Tiền Dũ Hậu (thơ)
30/07/2014(Xem: 21467)
Đền ân đáp nghĩa tứ thân (thơ)
30/07/2014(Xem: 16338)
Hoài Vọng Huyên Đường (thơ)
30/07/2014(Xem: 18904)
Cao Vọng của Cha Mẹ (thơ)
30/07/2014(Xem: 16957)
Hoài Vọng Mẫu Thân (thơ) Trần Trọng Khoái, Trần Kim Quế
30/07/2014(Xem: 17538)
Hiếu Niệm (thơ) của Trần Trọng Khoái
30/07/2014(Xem: 23102)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
29/07/2014(Xem: 14947)
Đôi khi đời đau khổ Tập thở nhẹ và cười Nếu không làm như thế Chỉ thiệt mình mình thôi