Sư Phụ Dậy Từ Lâu (Thơ)

08/10/201814:42(Xem: 11566)
Sư Phụ Dậy Từ Lâu (Thơ)
hoa sen 2a
SƯ PHỤ DẬY TỪ LÂU


Wake up, Wake up Sư Phụ ơi ! 
Mặt trời đã lên khỏi chân đồi
Con dậy làm việc hồi sáng sớm ( ghi âm )
Nghe tiếng ngáy đều Sư Phụ tôi...   

Sử Thi diễn ngâm thật tơi bời
Tiến trình Sử Việt bừng lên thôi
Tiền nhân đổ máu xây dựng nước
Con cháu ngày nay có chỗ ngồi!

Chiến tranh cướp bóc hành bất thiện
Giành đất, đoạt của giết lẫn nhau
Bất lương, tàn độc không kể xiết 
Hoạ khởi tràn lan triệt Địa cầu

Quí Thầy Từ Bi ngủ yên đâu !
Hoằng dương Pháp Phật bớt cơ cầu
Tuyên dương nhân quả cho cùng thấu 
Tam Độc tung hoành khổ thiên thâu !  ( Vô Minh )

Thầy đã dậy rồi, dậy từ lâu !  ( Đắc rồi chúc mừng! )
Giỏi cho đệ tử dám làu nhàu
Ý thức thiện hành quảng an dzậy
Ngàn đời Sách sử chẳng úa màu.

Quảng An Houston, Tx


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/02/2011(Xem: 62214)
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa Vội vàng sum họp vội chia xa. Vội ăn, vội nói rồi vội thở Vội hưởng thụ mau để vội già.
06/02/2011(Xem: 15405)
Đường của thơ là đầm đìa cát bụi Vùi nắng mưa sấm chớp bão bùng Và khơi mở dòng đời từ vô thủy...
02/02/2011(Xem: 12195)
"Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông." Ngữ tình vương vấn. Tâm cảnh xao động. Mối tương dữ sâu sắc giữa thiên nhân trong lần Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều. Người xưa vắng bóng, chỉ thấy cảnh cũ hoa đào cười trước gió đông ngày xuân. Đó cũng chính là cảnh của Thôi Hộ trong bài thơ dưới đây.
02/02/2011(Xem: 17929)
1) Đối với các Thiền Sư thời Lý-Trần, sự ứng dụng tâm thức tu hành với những giáo lý Đức Phật truyền dạy là một. Trong Kinh Hoa Nghiêm, phẩm Nhập Pháp Giới, Đức Phật khai thị về không gian: "Mười phương thế giới đồng nhất thể." Trong Kinh Kim Cang, Đức Phật mở bày ý niệm về thời gian: "Quá khứ tâm bất khả đắc, hiện tại tâm bất khả đắc, vi lai tâm bất khả đắc."
02/02/2011(Xem: 15985)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
28/01/2011(Xem: 15608)
Dâng một giò lan cúng Phật Một chiều Đông rụng hiên sân Ngoài vườn hương lan gió thoảng Dặm trời sương khói bâng khuâng.
27/01/2011(Xem: 15926)
Tất cả bồ tát đều đã xuống trần gian làm hạnh nguyện của mình giữa thời mạt pháp có duyên thì mới gặp hay phải gặp mới có duyên...
27/01/2011(Xem: 14416)
Tuổi cao không già giặn Thân ở chốn trần lao Nếu tâm không vững chắc Nam Bắc thành phân chia
22/01/2011(Xem: 21918)
Thắng Hội Vu Lan nhớ Mẹ hiền Noi gương hiếu hạnh Mục Kiền Liên Thanh trai lễ vật lòng tha thiết Nguyện Đức Từ Bi cứu đảo huyền
22/01/2011(Xem: 13985)
Từ đây ở cõi Ta Bà Chúng sanh nối bước Phật Đà từ bi Thắp lên ngọn đuốc cùng đi Trên đường giải thoát viễn ly vọng tình Đoạn trừ phiền não vô minh