Sư Phụ Dậy Từ Lâu (Thơ)

08/10/201814:42(Xem: 10257)
Sư Phụ Dậy Từ Lâu (Thơ)
hoa sen 2a
SƯ PHỤ DẬY TỪ LÂU


Wake up, Wake up Sư Phụ ơi ! 
Mặt trời đã lên khỏi chân đồi
Con dậy làm việc hồi sáng sớm ( ghi âm )
Nghe tiếng ngáy đều Sư Phụ tôi...   

Sử Thi diễn ngâm thật tơi bời
Tiến trình Sử Việt bừng lên thôi
Tiền nhân đổ máu xây dựng nước
Con cháu ngày nay có chỗ ngồi!

Chiến tranh cướp bóc hành bất thiện
Giành đất, đoạt của giết lẫn nhau
Bất lương, tàn độc không kể xiết 
Hoạ khởi tràn lan triệt Địa cầu

Quí Thầy Từ Bi ngủ yên đâu !
Hoằng dương Pháp Phật bớt cơ cầu
Tuyên dương nhân quả cho cùng thấu 
Tam Độc tung hoành khổ thiên thâu !  ( Vô Minh )

Thầy đã dậy rồi, dậy từ lâu !  ( Đắc rồi chúc mừng! )
Giỏi cho đệ tử dám làu nhàu
Ý thức thiện hành quảng an dzậy
Ngàn đời Sách sử chẳng úa màu.

Quảng An Houston, Tx


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/05/2012(Xem: 16406)
Khi bước chân con không còn chập chững, Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn... Nguyễn Trung Kiên
12/05/2012(Xem: 14662)
Kỷ Niệm Khóa Tu Mùa Xuân Năm 2012 Tại Chùa Hải Đức Florida - Thơ: Châu Ngọc - Lê Hoa Nhụy
03/05/2012(Xem: 16313)
Ta lặng ngó nàng thơ vồn vã bước Lên đồi mây gối mộng ước sơn hà Ngày hun hút hiu buồn đành khép lại
03/05/2012(Xem: 17828)
Nghĩ về thân thể thì đừng mong không bệnh khổ, không bệnh khổ thì dục vọng dễ sanh.
03/05/2012(Xem: 16564)
Ta đi tìm bạn phương nào Nhòa đôi tròng mắt, lao đao thân gầy Xuôi về Đông lại lên Tây...
03/05/2012(Xem: 17973)
Cứu xét Tâm Tánh thì đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.
03/05/2012(Xem: 14750)
Những dấu buồn cất giữ đã bao năm Nay nói hộ nhau nghe bằng biểu tượng Đáy mắt mẹ, khoảng đắng cay còn đọng
02/05/2012(Xem: 20142)
Xin xót thương những linh hồn ngạ quỷ Đừng sát sinh, đừng giỗ tiệc đua đòi Mình hưởng thụ, nhưng họ thêm đau khổ
28/04/2012(Xem: 15719)
Trần gian cung phụng Đản sanh Mỗi Tâm mỗi Bụt viên thành truyện xưa Quản chi tạt gió xan mưa...
26/04/2012(Xem: 16714)
Bài này khuyết danh và có niên đại khoảng năm 1950, HT Thích Như Điển đã đọc cho Hạnh Tuệ chép lại để lưu truyền.