Mắt Đời Giữa Cuộc Bể Dâu (thơ)

08/10/201807:18(Xem: 14653)
Mắt Đời Giữa Cuộc Bể Dâu (thơ)



hoa-sen-vo-thuong


MẮT ĐỜI

GIỮA CUỘC BỂ DÂU.

 

Ước mơ chi cõi thiên đường

Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm

Đời thường khuya sớm thâm trầm

Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

 

Đã rằng; trong cuộc bể dâu !

Cõi lòng thanh thoát, tươi màu thời gian.

Nhục vinh, mấy nhịp cung đàn

Tơ chùng, phím loạn, nghe hoang nỗi sầu.!

 

Rồi mai mốt, nữa... ra sao ?

Con đường hẹp lối dẫn vào hư vinh

Thương ta nên phải nghĩ mình

Lối đi dù nhỏ, nhưng tình mênh mông.

 

Đời đi như một dòng sông

Chở phù sa đến khắp cùng bờ xa

Tình thơ, tình nước non nhà

Tình muôn dặm ruỗi, tình hoa cỏ nầy.

 

Bóng hình, hình bóng rồi đây

Bóng nghiêng, hình có đứng ngay bao giờ !

Ta về dưới ánh trăng thơ

Nghe dư âm vọng bên bờ tử sinh.

 

Câu kinh kệ, nhịp chày kình

Vó câu muôn dặm đăng trình mây qua

Ta về lại mảnh vườn ta

Sớm hôm chim hót, cỏ hoa tươi màu.

Mắt đời giữa cuộc bể dâu !.

 

South Dakota, lập đông 2018.

MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2013(Xem: 18881)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 20170)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 19071)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 16673)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca