Ánh Trăng Thu (thơ)

16/09/201815:13(Xem: 14208)
Ánh Trăng Thu (thơ)


tet trung thu


ÁNH TRĂNG THU



Ngỡ trăng thu năm nào ....đang ẩn hiện 

Hạnh phúc vui bên con cháu quần quanh 

Cắt bánh mời ....dẽo, nướng ...chén trà xanh 

Kỷ niệm đẹp !! Nhưng lòng không luyến tiếc 

Biết ...

Duyên đến. ..duyên đi thời gian biền biệt 

Thụ hưởng lúc nào trân trọng cám ơn 

Vấn vương chi những chuyện được , hơn 

Vì nhận rõ ...mình vẫn còn may mắn 

Nhìn ...

Xã hội ngoài kia cảnh đời cay đắng 

Cần bàn tay lau sạch hộ vết thương 

Chia sẻ giùm ...giải quyết chút tai ương 

Để nụ cười.... lại tìm  trên môi thắm 

Ánh trăng thu sáng ngời ...người người ngắm 

Huệ Hương 

 
 

hoa-mười-giờ


TÂM SỰ  MỘT LOÀI HOA 

Đừng mong đợi bao lâu hương sẽ tỏa 

Vì nhân gian ai .... tri kỷ  yêu hoa

Hay chỉ là ....cởi ngựa để xem  qua 

Nên tự nhũ.... lặng lẽ  tăng trưởng dưỡng 

Chung quanh vườn ...mười giờ cùng cẩm chướng 

An phận thủ thường dám ... sánh Ngọc Lan 

Được tưng tiu ....kìa ... phong cách trang hoàng 

Chén cổ , phí thuý. ....trên bàn chiêm ngưỡng 

Đôi lúc cũng mơ màng rồi  tưởng tượng 

Kiêu sa  như Quỳnh , Mai  cả Thủy Tiên 

Ẩn thân dấu mặt bao tháng liên  miên 

Nở một lần phải chịu  .....sương thấm lạnh 

Thôi không viễn vọng,  thôi không so sánh 

Thản nhiên thanh lọc đón gió lành trong 

Sắc thắm khoe  vàng,  cam, đỏ, tím hồng 

Chợt đâu đây...hương quyện bay thoang thoảng 

    Huệ Hương 




 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15744)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 30808)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 16145)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 16007)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 15278)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 16409)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 18693)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 16380)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 19472)
Khóc Cha (thơ)