Phóng Sanh Cảm Tác (Thơ)

13/09/201821:54(Xem: 16655)
Phóng Sanh Cảm Tác (Thơ)

phong sanh 2
PHÓNG SANH CẢM TÁC(*)

Luận hành động phóng sanh, kiêng giết

Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1)

Góp lòng một mảy nhỏ nhoi

Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê

Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ

Chế cực hình ra vẻ sành đời

Chúng sanh tâm hạnh khác vời

Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!

Chỉ cần một mảy may cảm động

Tức cả ngàn mạng sống đổi màu

Lắm người chẳng tỏ rộng sâu

Bảo rằng: “lớn bé nuốt nhau lẽ đời”!

Bởi cứu thoát xong rồi lưới cá

Chài một phen gạch đá còn vương

Huống hồ linh động quật cường

Việc làm vô ích đảm đương làm gì?

Ngẫm thoáng chốc sơ thì hữu lý

Nhưng thật là nhục chí người ngay

Trở ngăn thiện niệm chớm lay

Sát cơ khởi động ác tày ma(2) vương

Do may mắn còn đương nhân thể

Chưa đớn đau nên thế mà thôi

Ỷ mình tài trí vun bồi

Toan dùng hý luận chẳng soi xét cùng

Nếu ông trót vào trùng hoàn cảnh

Niệm chẳng sanh góc cạnh vu vơ

Chỉ mong tức khắc phút giờ

Có người cứu mạng, mong chờ thế thôi!

Quyết chẳng có nổi trôi ý niệm:

“Cứu làm gì oán nghiệp(3) tới rồi

Thoát được một lúc này thôi

Sau cùng bị bắt vô nồi nấu chiên

Động vật lớn tiếp liên giết hại

Nguyện chết ngay, sau ngại nguy nan”

Chắc rằng trong phút lầm than

Khó mà nghĩ tưởng nghênh ngang thế này

Lúc cơ thể đương ngày khỏe mạnh

Thốt những lời nhẹ nặng ác ôn

Mai này thọ báo lãnh tròn

Bằng không nhật nguyệt vùi chôn đảo đầu!

Cá lớn nhỏ nuốt nhau ắt có

Bắt thả rồi chui rọ cũng từng

Rằng lớn ăn nhỏ chẳng ngưng

Không còn một mảy, móng chân chẳng còn!

Hay được thả bắt toan trở lại

Chẳng con nào sở tại thiên nhiên

Quyết rằng chẳng có lẽ điên

Cần chi lo quá mà phiền lại thân

Ví như giúp người dân bị nạn

Một miếng cơm đạm bạc, áo manh

Người kia đối trước lăn tăn:

“Miếng cơm manh áo sao hằng ấm no?”

Ngó chẳng lợi nên cho vô ích

Mặc kẻ kia đói rách phơi thây

“Thà là nóng lạnh chết ngay

Sau này khỏi chịu những ngày hàn cơ!”

Lại cường đạo cướp vơ giật dọc

Người mạnh tay gậy gộc kháng ngăn

Kẻ kia đối trước mà rằng:

“Ông nên kháng cự, trở ngăn cả đời!

Còn bằng chỉ co đôi một lúc

Về lâu dài ích phúc gì đâu?

Thà cho cướp hết bớt sầu

Sau này hết bị ngõ hầu tốt hơn!”

Hằng nuôi nấng, yêu thương, chăm sóc

Mẹ cha luôn bảo bọc, chở che

Về sau đâu thể thấy nghe

Thân con voi chó, hoa hòe tự con

Kia kẻ ấy miệng toan đối đáp

“Chửa thể nuôi thăm khám làm chi

Chẳng bằng giết phứt nó đi

Xem phần lợi ích có khi hơn nhiều!”

Người quân tử tu điều thiện nhỏ

Ác chẳng hành, rành rõ xét soi

Kẻ kia muôn sự lôi thôi

Muốn rằng mọi chuyện chẳng hồi suyển sai

Ấy mới chịu đưa tay cứu giúp

Tức muốn đời lặn ngụp tử sanh

Tương lai gặp chuyện chẳng lành

Chỉ e chẳng một chúng sanh ngoái nhìn!

Buồn cho cảnh điêu linh khổ nạn

Đau thấu thay rút cạn lệ sầu

Mong người hiểu lẽ rộng sâu

Chẳng đặng đừng(4) phải dài câu phân rành!

12/2016
Pháp danh Minh Thuận


Chú thích:

(*) Cảm tác từ lá thơ khuyên phóng sanh, kiêng giết phúc đáp cư sĩ Ngu Tăng của Ấn Quang Đại Sư.

(1)              Bởi do chấp ngã mà con người còn phân biệt nhân tướng, ngã tướng, chúng sanh tướng, thọ giả tướng. Bởi phàm phu mê muội, vô minh che lấp mà chẳng hay chúng sanh vốn đồng một thể, chỉ có Chơn Ngã kia mới là độc tôn. Phỉ người cũng như phỉ “người”, người người đồng nhau vậy!

(2)              Ma hay Mâra tức ám chỉ những thứ ngăn ngại chúng ta đến với con đường giải thoát. Giải thoát ở đây là từ trong tâm trí, và sự an lạc đến khi chúng ta thật sự buông bỏ vọng tưởng, phân biệt, chấp trước. Sự an lạc đó chỉ có bản thân chúng ta tự thực hành và rèn luyện chứ không phải đến từ sự ban phước hay giáng họa của một thần linh có đặc quyền tuyệt đối. Vì vậy, ma ở đây chỉ sự ngăn ngại chứ không phải như chúng ta thường hình dung là một thực thể với hình thù quái dị có thể gây thương tổn đến tinh thần và thể xác. Tâm chúng ta là chủ, ma là khách, nếu chủ không cho phép, khách há có thể vào nhà được ư?

(3)              Tạo tác của thân, khẩu, ý thì gọi là nghiệp. Oán là oán hận. Do trong vô lượng kiếp ta đã não hại biết bao chúng sanh, nay đến lúc trổ quả phải chịu những cay đắng như khi xưa ta đã tạo nếu không biết ăn năn hối lỗi.

(4)              Chẳng đặng đừng: Chẳng là không. Đặng là được. Đừng là không làm. Chẳng đặng đừng tức chuyện không làm không được.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/11/2011(Xem: 12183)
Ngày 28, đêm tối trời, ở Huế, Tháng 12 trời giá lạnh căm căm. Đẻ tôi khóc trong cơn đau hạnh phúc, Xé lòng ra cho sự sống tươi mầm.
27/10/2011(Xem: 31799)
Bùi Giáng, Người viết sách với tốc độ kinh hồn
23/10/2011(Xem: 14652)
Kinh ví như tấm gương Soi gương thấy tâm mình Nếu đọc nhưng chưa thấy: Thiếu công phu tham thiền
20/10/2011(Xem: 15695)
Từng cánh chim vội vã bay về, tìm lại tổ ấm sau một ngày bay xa, tìm thức ăn…Bầu trời đẹp quá, nên thơ, huyền ảo, mông lung dù trải qua bao chập chùng mưa nắng thất thường.
12/10/2011(Xem: 26301)
Truyện thơ Tôn giả La Hầu La - Tác giả: Tâm Minh Ngô Tằng Giao
06/09/2011(Xem: 14047)
Nguyện mang lại an vui, Cho tất cả chúng sinh. Tôi xin yêu thương họ, Với tất cả lòng tôi.
04/09/2011(Xem: 23966)
DỄ là nói chẳng nghĩ suy KHÓ là cẩn trọng những gì nói ra. DỄ làm đau đớn người ta KHÓ sao hàn gắn bao là vết thương! DỄ là biết được Vô thường KHÓ, lòng cứ vẫn tơ vương cuộc trần, DỄ là độ lượng bản thân KHÓ sao dung thứ tha nhân lỗi lầm!
28/08/2011(Xem: 15978)
Đức Phật Tổ thường nói Rằng chúng ta, con người, Thực sự là bầy rối Trên sân khấu cuộc đời. Rằng chúng ta phải diễn Rất nhiều vai khác nhau, Dù muốn hay không muốn, Toàn những vai buồn đau. Cái đau của mất mát,
22/08/2011(Xem: 14407)
Mưa tạnh đầu non lá rung sương Lửa trại còn un khói hoang đường Vằng vặc đêm dài trăng mười sáu...
12/08/2011(Xem: 24581)
Bà Thanh Đề là mẹ của ngài Mục Kiền Liên (cũng gọi là Mục Liên). Bà tính tình tham lam, độc ác, không tin Tam Bảo, tạo ra nhiều tội lỗi nặng nề, gây ra nhiều "nhân" xấu nên khi chết đi chịu "quả" ác, bị đày vào ác đạo, sinh làm loài ngạ quỷ, đói khát triền miên trong đại địa ngục.