Giã Biệt (thơ)

13/09/201818:14(Xem: 9754)
Giã Biệt (thơ)
hoa_sen (41)
 
GIÃ BIỆT 
 
Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy…
Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây.
Bao mùa lận đận đời không vẫy,
Mấy quãng long đong phận chẳng bày.
Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy…
Thôi thì hổng giận cả trần đây…
Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy…
Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)
 
 
Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây,
Dương trần mọi sự chẳng còn vây!
Hiển chơn dạ sáng si ghìm nậy,
Niệm chánh lòng an hỷ đắp đầy.
Vạn kiếp tình thương soi để thấy,
Ngàn năm đạo thế gắng tìm bày.
Hàm ân tịnh thủy vơi vòng ấy…(**)
Tập dứt trầm luân xóa nghiệp đày…
 
6/9/2018
Minh Đạo
 -----------------------
(*) Tây phương cực lạc.
(**) Cam lồ - Luân hồi.


hoa_sen (24)

TRĂM NĂM TRƯỚC THÌ TA CHƯA GẶP…
“ Trăm năm trước thì ta chưa gặp
   Trăm năm sau gặp lại hay không? “
 
TRĂM trò vạn kế ngẫm đều tong…
 NĂM tháng dần qua vẫn dặn lòng.
 TRƯỚC chặng đường sân xua nỗi cõng,
 THÌ bao khúc hận giảm cơn chồng.
 TA còn lận đận vì tâm lộng,
 CHƯA hết lao đao bởi dạ cong.
 GẶP mối duyên xưa suy hiểu trọng,
TRĂM NĂM SAU GẶP LẠI HAY  KHÔNG?
 
Ngày 12/9/2018
Minh Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/08/2012(Xem: 18543)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 15908)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn
28/07/2012(Xem: 14677)
Con thường sống ngẩn cao đầu mẹ ạ Tính tình con hơi ngang bướng kiêu kỳ Nếu có vị chúa nào nhìn con vào mắt Con chẳng bao giờ cuối mặt trước uy nghi
28/07/2012(Xem: 18402)
Cái gọi là Đường Lưỡi Bò Nghe thật lạ, không vô Cũng không phải dưới đất chui lên Cũng không phải trên trời rớt xuống...
28/07/2012(Xem: 22026)
Biển Đông dậy sóng Đang đe dọa Việt Nam cùng Đông Nam Á Đường Lưỡi Bò là lưỡi hái xâm lăng...
10/07/2012(Xem: 23536)
Đời vốn vô thường, nhân duyên nghiệp báo Hãy cùng nhau nương náo trọn kiếp người...Quảng Chánh
09/07/2012(Xem: 14693)
Mười ngón tay ngoan em chắp búp sen thiền, Nguyện cuộc đời hết cảnh khổ triền miên... Thích Phước Ngọc
01/07/2012(Xem: 26124)
Ai mong ước trở về Chân-Thiện-Mĩ Cũng phải vào nguồn tỉnh thức tâm linh Cần hướng đến mẫu số chung: Vô Ngã
24/06/2012(Xem: 17442)
Bạch Xuân Phẻ là nhà thơ không xa lạ gì với nhiều người. Anh còn có biệt-hiệu là Tâm Thường Định. Thơ anh đã xuất-hiện trên nhiều trang mạng, trên báo-chí trong và ngoài nước. Anh đã cho ấn-hành bốn tập thơ “Hương Lòng”, “Mẹ, Cảm-Xúc Và Em”, “AWAKEN: Buddhism, Nature, and Life”, và “Tưởng Niệm và Tri Ân”.
24/06/2012(Xem: 15744)
Quay về nương tựa thắng duyên, Vào trong cửa Tịnh, lìa miền trần ô. Hòa trong thời khóa: “nam mô”, Vơi niềm tục lụy, chồi Bồ Đề sanh. Thích Minh Tuệ