Cao Đẹp Người Tu (thơ)

08/09/201817:05(Xem: 12608)
Cao Đẹp Người Tu (thơ)

khat thuc

CAO ĐẸP NGƯỜI TU
 
Trì bình khất thực hạnh Tăng Già (1)
Đệ tử truyền thừa Đức Thích Ca
Một bát ba y (2) hành chánh Pháp
Bát phong (3) tam độc chuyển thành hoa
Thong dong tự tại trên đường giác
Lận đận cứu mê thoát lửa nhà (4)
Pháp Ấn (5) cẩm nang hành Phật sự
Ta Bà Tịnh Độ vốn không xa (6)
 
Pháp Hoa – Nam Úc
Cuối Mùa Vu Lan - Mậu Tuất (2018)
Thích Viên Thành




Ghi Chú:

(1)   Khất thực hạnh của Tăng Già,
Trên cầu Phật đạo giác tha dân lành,
Ba y một bát tinh anh,
Diệt trừ ngã chấp, tịnh thanh cõi lòng,
Đơn giản không bệnh thong dong,
Gần gủi sanh chúng tiêu vong não phiền.
(2)   Tam y, nhất bát: Trong Tám Điều Giác Ngộ Của Bậc Đại Nhân, điều thứ bảy có ghi:…Thường niệm tam y, Ngoã bát pháp khí (tức là: Thường nhớ ba y, Pháp khí bình bát)…, vì đó là y phước điền, y giải thoát trong giới đức tinh nghiêm biểu hiện sự trang sức, là lễ phục đẹp nhất của người tu sĩ Phật giáo. Ngoài tấm yra, thì “bình bát” của Đức Phật được xem là bảo vật, là thọ mạng của Tăng Già, vì “bát” dùng để hàng ngày đi xin ăn nuôi sống thân mạng...Nên biểu tượng của việc "Truyền Tâm Ấn" cũng là truyền “Y Bát” tức là truyền pháp Y và Bát, gọi ngắn là "y bát".
(3)   Bát phong: Lợi, Suy, Vui, Khổ, Vinh, Nhục, Khen và Chê. tức là Tám Ngọn Gió làm ảnh hưởng, rối loạn tâm thần con người. Người Tu nên nhắc nhau: phải sống thật vững vàng, dù cho phải thường xuyên đối mặt với tám gió thổi mà không lay động (bát phong xuy bất động).
 Tam độc: Tham sân Si: 
là ba thứ ác độc mang đau khổ đến cho con người, phá hoại mọi hạnh phúc an vui của con người.
(4)   Nhà lửa: Trong Kinh Pháp Hoa, Đức Phật ví Thế gian này như “nhà lửa”, nhưng chúng sanh đang đắm mê, vui chơi trong đó, để phải khổ lụy, nên Ngài phải dùng phương tiện để dụ dẫn ra…
(5)   Trong tất cả các Kinh, Đức Phật chỉ truyền duy nhất một Thông Điệp đó là Tam Pháp Ấn: Vô Thường - Khổ - Vô Ngã. Nếu không có những Pháp Ấn này thì không phải là Kinh Phật. Ai ngộ được một trong ba Pháp Ấn này, cũng xem như đã Ngộ Đạo được một phần.
(6)   Tâm tịnh là Quốc độ tịnh. Nếu biết Tu thì Phiền não tức Bồ Đề, thì Ta Bà hoá thành Tịnh Độ đâu xa !
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/09/2014(Xem: 15712)
Thôi, chia tay tiễn một người Căn duyên đã dứt, xa rời trần gian Chia buồn gia quyến chít tang Chia xa người khuất, suối vàng đón linh Đã xong, sống trải hết tình Tàm quý học đạo, tịnh thanh tâm thường
23/09/2014(Xem: 15615)
Nỗi trôi từ độ vô minh Đớn đau từ thuở thác sinh làm người. Sóng dồi bão dập ... tả tơi Đời tan tác mộng , nghiệp phôi pha tình.
22/09/2014(Xem: 14318)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 16029)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 20019)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 13996)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 14587)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 17992)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18119)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 15906)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.