Cao Đẹp Người Tu (thơ)

08/09/201817:05(Xem: 12635)
Cao Đẹp Người Tu (thơ)

khat thuc

CAO ĐẸP NGƯỜI TU
 
Trì bình khất thực hạnh Tăng Già (1)
Đệ tử truyền thừa Đức Thích Ca
Một bát ba y (2) hành chánh Pháp
Bát phong (3) tam độc chuyển thành hoa
Thong dong tự tại trên đường giác
Lận đận cứu mê thoát lửa nhà (4)
Pháp Ấn (5) cẩm nang hành Phật sự
Ta Bà Tịnh Độ vốn không xa (6)
 
Pháp Hoa – Nam Úc
Cuối Mùa Vu Lan - Mậu Tuất (2018)
Thích Viên Thành




Ghi Chú:

(1)   Khất thực hạnh của Tăng Già,
Trên cầu Phật đạo giác tha dân lành,
Ba y một bát tinh anh,
Diệt trừ ngã chấp, tịnh thanh cõi lòng,
Đơn giản không bệnh thong dong,
Gần gủi sanh chúng tiêu vong não phiền.
(2)   Tam y, nhất bát: Trong Tám Điều Giác Ngộ Của Bậc Đại Nhân, điều thứ bảy có ghi:…Thường niệm tam y, Ngoã bát pháp khí (tức là: Thường nhớ ba y, Pháp khí bình bát)…, vì đó là y phước điền, y giải thoát trong giới đức tinh nghiêm biểu hiện sự trang sức, là lễ phục đẹp nhất của người tu sĩ Phật giáo. Ngoài tấm yra, thì “bình bát” của Đức Phật được xem là bảo vật, là thọ mạng của Tăng Già, vì “bát” dùng để hàng ngày đi xin ăn nuôi sống thân mạng...Nên biểu tượng của việc "Truyền Tâm Ấn" cũng là truyền “Y Bát” tức là truyền pháp Y và Bát, gọi ngắn là "y bát".
(3)   Bát phong: Lợi, Suy, Vui, Khổ, Vinh, Nhục, Khen và Chê. tức là Tám Ngọn Gió làm ảnh hưởng, rối loạn tâm thần con người. Người Tu nên nhắc nhau: phải sống thật vững vàng, dù cho phải thường xuyên đối mặt với tám gió thổi mà không lay động (bát phong xuy bất động).
 Tam độc: Tham sân Si: 
là ba thứ ác độc mang đau khổ đến cho con người, phá hoại mọi hạnh phúc an vui của con người.
(4)   Nhà lửa: Trong Kinh Pháp Hoa, Đức Phật ví Thế gian này như “nhà lửa”, nhưng chúng sanh đang đắm mê, vui chơi trong đó, để phải khổ lụy, nên Ngài phải dùng phương tiện để dụ dẫn ra…
(5)   Trong tất cả các Kinh, Đức Phật chỉ truyền duy nhất một Thông Điệp đó là Tam Pháp Ấn: Vô Thường - Khổ - Vô Ngã. Nếu không có những Pháp Ấn này thì không phải là Kinh Phật. Ai ngộ được một trong ba Pháp Ấn này, cũng xem như đã Ngộ Đạo được một phần.
(6)   Tâm tịnh là Quốc độ tịnh. Nếu biết Tu thì Phiền não tức Bồ Đề, thì Ta Bà hoá thành Tịnh Độ đâu xa !
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/06/2024(Xem: 6028)
Hôm nay ngay giờ luận văn Đề tài cô viết trên bảng Tả chân dung kể tình thương Người cha em thường yêu kính. Bạn học an vui tươi tỉnh Riêng con cắn bút đắn đo Từ nhỏ chỉ sống với mẹ Ôi quá khó một đề văn.
05/06/2024(Xem: 6760)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 6318)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 7605)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 5639)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 6987)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5512)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 10804)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 7351)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!