Con Nhện (thơ)

05/09/201819:50(Xem: 11758)
Con Nhện (thơ)

CON NHỆN

 nhen-khong-lo

Ngày xưa có một ông sư

Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần

Nhiều năm tu tập qua dần

Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền

Trong quạnh vắng, giữa im lìm

Chợt đâu trước mặt sư liền hiện ra

Một con nhện lớn giăng tơ

Thật là quái dị, thật là hung hăng

Xác thô kệch, thân kềnh càng

Bò dần về phía sư đang ngồi thiền.

Nhện càng ngày càng to thêm

Đến khi án ngữ khắp trên điện thờ

Khiến sư choáng ngợp tâm tư,

Tám chân con nhện từ từ dang ra

Như là vồ lấy người ta

Ăn tươi nuốt sống khó mà thoát thân,

Nhìn nhau bốn mắt trân trân

Sư thêm ghê sợ, thất thần, hoảng kinh

Sư bèn cố gắng hết mình

Tập trung thiền định tránh hình ảnh kia,

Nhưng bao cố gắng ích chi

Nhện càng hiện rõ, bò đi. Kinh hoàng!

Mở mắt ra, nhện rõ ràng

Khi sư nhắm lại, nhện càng rõ thêm!

Mồ hôi sư toát ra liền

Định thần, niệm Phật liên miên chẳng ngừng.

Nhưng con nhện vẫn lạnh lùng

Bò gần sư mãi, vô cùng hiểm nguy

Như đe dọa, như hăm he

Sư bèn niệm chú chẳng hề ích chi,

Xả thiền, sư đứng dậy đi

Chịu thua con quái vật kia cho rồi.

*

Kể từ ngày đó than ôi!

Nhện kia ám ảnh sư hoài chẳng tha

Sư suy nhược, sư thẫn thờ

Tới lui đờ đẫn, vào ra bồn chồn

Luôn khổ sở, mãi đau buồn

Sư bèn kể lể cội nguồn thương tâm

Cho thầy mình ở chùa gần

Rồi sư lên tiếng: "Con cần thẳng tay

Giết cho nhện nọ chết ngay

Mới tu hành được hàng ngày cho yên,

Phải tìm dao bén để bên

Nhện mà xuất hiện con liền đâm luôn!"

Gật gù thầy nói ôn tồn:

"Nếu mà tính toán như con được rồi

Chỉ cần thêm một việc thôi

Lưỡi dao định thọc ngay nơi chốn nào

Con dùng phấn trắng gạch vào

Một hình chữ thập đậm mầu, dễ coi

Vậy là tạm đủ lắm rồi,

Chờ hôm sau cố mà ngồi tĩnh tâm

Nhện kia nếu lại đến gần

Mới dùng dao đó để đâm! Muộn gì!"

*

Sư nghe có lý, ra về.

Hôm sau tìm phấn dấu đi, ngồi thiền

Bốn bề vắng lặng, im lìm

Nhện kia lại xuất hiện liền! Dữ thay!

Sư bèn lấy phấn nhanh tay

Nhắm trên bụng nhện gạch ngay làm bằng

Một hình chữ thập rõ ràng,

Mai theo dấu đó sẵn sàng mà đâm.

Xả thiền sư thấy an tâm

Ghé qua thăm viếng thầy lần thứ hai

Đồng thời trình báo cùng ngài

Rằng sư quyết chấm dứt đời nhện kia

Vào ngày mai, chẳng chờ chi.

Thầy bèn lên tiếng: "Mai thì được thôi,

Giờ đây thử vén áo coi!"

Sư nghe thầy nói lòng thời ngạc nhiên

Nhưng tuân lời, vén áo liền

Sững sờ nhìn thấy ngay trên bụng mình

Một hình chữ thập mới tinh

Vẽ bằng phấn trắng rành rành lộ ra

Chính tay mình gạch hôm qua.

Tâm sư bừng ngộ, thăng hoa tức thời!

*

Mới hay chướng ngại ở đời

Tưởng rằng phát xuất từ ngoài, từ xa

Nào ngờ lại chính trong ta,

Tâm ta náo động gây ra muộn phiền!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa, phỏng theo bản văn xuôi trong

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/04/2018(Xem: 27114)
Có thể nói: Cuộc đời của Bùi Giáng không thuộc về khái niệm trong ý nghĩa của sự sống chưa thoát khỏi những ranh giới định kiến phân biệt trần gian. Ở ông, hình như cái ranh giới mà tạm gọi là khùng điên và thiên tài không thể nào hiểu hết được. Nếu mượn những khái niệm thường tình: hèn- sang, nghèo- giàu, điên- tỉnh, ghét- yêu, buồn- vui…để Bùi Giáng, hện tượng của ý nghĩa sự sống vô tận, Thích Tâm Tôn, nói cái bất tận của cuộc đời Bùi Giáng thì chỉ là ý nghĩ ngây thơ cạn cợt. Thơ ông không phải để bàn, nhưng lạ thay, lâu nay người ta vẫn thích bàn và bàn chưa thể hết những gì thuộc về thơ của ông. Có lần ông bộc bạch, ông làm thơ đơn giản chỉ vì: “Thơ tôi làm ra là để tặng chuồn chuồn, châu chấu, xin các ngài học giả hãy xa lánh thơ tôi”. Xin mượn tạm chút ngôn ngữ của những khái niệm thường tình mà nói đôi dòng về ông trong ý nghĩa sự sống mà ông đã đi qua và đã lưu dấu lại trong cuộc đời này.
26/04/2018(Xem: 23408)
Chùm thơ mang hương vị đời & đạo của Tuệ Thiền Lê Bá Bôn, Chen lấn mười năm quên ngắm trăng Về quê gặp lại giữa đêm rằm Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?
26/04/2018(Xem: 11621)
Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch ý thiền say...!
26/04/2018(Xem: 11778)
Đã có rồi mà vẫn còn tham Tham là thói tật của thế Phàm Lòng tham khiến người càng hắc ám Tham Ái, tham Dục đầy ôm cam.
26/04/2018(Xem: 9989)
Đường trần muôn vạn nẻo Cuộc sống nhiều nổi trôi Ta không hồi đầu lại Quanh quẩn mãi luân hồi .
26/04/2018(Xem: 10394)
Rời tháp ngà, bài học đầu Vô Ngã Cuồng phong ơi, giúp hiểu rõ cuộc đời Vững tay chèo , mọi sân hận buông rơi Sống giữa phù sinh , mặc thời gian trôi chảy
26/04/2018(Xem: 9967)
Ta về...ôn lại cảnh đời luôn gặp Duyên nghiệp , tình người , nhân quả là chi .. Ngày tháng phù sinh , góp nhặt được gì ? Cố Sống làm sao.... "Phải là người Tử Tế "
25/04/2018(Xem: 10605)
An Lạc Cảm Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch, ý thiền say...!
24/04/2018(Xem: 13549)
Khi con chim thôi hót. Khi con bướm, con ong không còn nữa. Khi núi rừng trơ trụi. Khi ao hồ khô cạn. Khi cá chết nổi lều bều. Khi không khí đen ngòm lá phổi. Thì bạn có ngồi trong cung vàng điện ngọc. Bên cạnh một đống đô-la. Thì cũng chỉ ngồi trong địa ngục.
22/04/2018(Xem: 13091)
Thế Tôn! Ngài đến thế gian này Mở lòng đaị bi giảng dạy chúng con Công đức như trời biển núi non Dù có muôn vạn lời tụng ca, tán thán Cũng không sao báo đáp được thâm ân Ngài hiện thân trong hoàng gia danh giá nhất nhân gian Cực đỉnh quyền uy, phú qúy giàu sang Rồi buông xả ra đi tìm đường giải thoát Vì thương chúng con và vạn vật muôn loài Tứ Diệu Đế thuở ban đầu khai đạo