Con Nhện (thơ)

05/09/201819:50(Xem: 11675)
Con Nhện (thơ)

CON NHỆN

 nhen-khong-lo

Ngày xưa có một ông sư

Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần

Nhiều năm tu tập qua dần

Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền

Trong quạnh vắng, giữa im lìm

Chợt đâu trước mặt sư liền hiện ra

Một con nhện lớn giăng tơ

Thật là quái dị, thật là hung hăng

Xác thô kệch, thân kềnh càng

Bò dần về phía sư đang ngồi thiền.

Nhện càng ngày càng to thêm

Đến khi án ngữ khắp trên điện thờ

Khiến sư choáng ngợp tâm tư,

Tám chân con nhện từ từ dang ra

Như là vồ lấy người ta

Ăn tươi nuốt sống khó mà thoát thân,

Nhìn nhau bốn mắt trân trân

Sư thêm ghê sợ, thất thần, hoảng kinh

Sư bèn cố gắng hết mình

Tập trung thiền định tránh hình ảnh kia,

Nhưng bao cố gắng ích chi

Nhện càng hiện rõ, bò đi. Kinh hoàng!

Mở mắt ra, nhện rõ ràng

Khi sư nhắm lại, nhện càng rõ thêm!

Mồ hôi sư toát ra liền

Định thần, niệm Phật liên miên chẳng ngừng.

Nhưng con nhện vẫn lạnh lùng

Bò gần sư mãi, vô cùng hiểm nguy

Như đe dọa, như hăm he

Sư bèn niệm chú chẳng hề ích chi,

Xả thiền, sư đứng dậy đi

Chịu thua con quái vật kia cho rồi.

*

Kể từ ngày đó than ôi!

Nhện kia ám ảnh sư hoài chẳng tha

Sư suy nhược, sư thẫn thờ

Tới lui đờ đẫn, vào ra bồn chồn

Luôn khổ sở, mãi đau buồn

Sư bèn kể lể cội nguồn thương tâm

Cho thầy mình ở chùa gần

Rồi sư lên tiếng: "Con cần thẳng tay

Giết cho nhện nọ chết ngay

Mới tu hành được hàng ngày cho yên,

Phải tìm dao bén để bên

Nhện mà xuất hiện con liền đâm luôn!"

Gật gù thầy nói ôn tồn:

"Nếu mà tính toán như con được rồi

Chỉ cần thêm một việc thôi

Lưỡi dao định thọc ngay nơi chốn nào

Con dùng phấn trắng gạch vào

Một hình chữ thập đậm mầu, dễ coi

Vậy là tạm đủ lắm rồi,

Chờ hôm sau cố mà ngồi tĩnh tâm

Nhện kia nếu lại đến gần

Mới dùng dao đó để đâm! Muộn gì!"

*

Sư nghe có lý, ra về.

Hôm sau tìm phấn dấu đi, ngồi thiền

Bốn bề vắng lặng, im lìm

Nhện kia lại xuất hiện liền! Dữ thay!

Sư bèn lấy phấn nhanh tay

Nhắm trên bụng nhện gạch ngay làm bằng

Một hình chữ thập rõ ràng,

Mai theo dấu đó sẵn sàng mà đâm.

Xả thiền sư thấy an tâm

Ghé qua thăm viếng thầy lần thứ hai

Đồng thời trình báo cùng ngài

Rằng sư quyết chấm dứt đời nhện kia

Vào ngày mai, chẳng chờ chi.

Thầy bèn lên tiếng: "Mai thì được thôi,

Giờ đây thử vén áo coi!"

Sư nghe thầy nói lòng thời ngạc nhiên

Nhưng tuân lời, vén áo liền

Sững sờ nhìn thấy ngay trên bụng mình

Một hình chữ thập mới tinh

Vẽ bằng phấn trắng rành rành lộ ra

Chính tay mình gạch hôm qua.

Tâm sư bừng ngộ, thăng hoa tức thời!

*

Mới hay chướng ngại ở đời

Tưởng rằng phát xuất từ ngoài, từ xa

Nào ngờ lại chính trong ta,

Tâm ta náo động gây ra muộn phiền!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa, phỏng theo bản văn xuôi trong

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/02/2019(Xem: 13115)
Được hành hương lần đầu thăm Mién Điện Mãnh đất vàng thần bí lại diệu kỳ Ngàn bảo tháp ngàn bất khả tư nghì Mỗi cảnh quan biểu hiện niềm tin bất diệt Tả làm sao lòng toàn dân nhiệt huyết Đá quý trân châu vàng khối cúng dường Bậc Đại Giác Đại Hùng triệu tiếc thương Một lần ban phát hai thương nhân ....Xá lợi Tóc Ngoài Shwedagon ...nhiều hiền nhân .... pháp học
25/02/2019(Xem: 10791)
Một góc trời lặng lẽ Âm thầm giữa vì sao Sáu mươi lăm năm thấm Giữa ánh đạo hôm nào. Sáng dậy sờ mái tóc Đầu vẫn cạo như xưa
24/02/2019(Xem: 16032)
Pancariyavaḍḍhi - Năm pháp tăng thịnh cao quí: 1. Saddhā - Đức tin, là niềm tin chân chánh với Tam bảo Phật Pháp Tăng, nhân quả nghiệp báo,... ta nên làm cho tăng trưởng thường xuyên. 2. Sīla - Giới hạnh, là đạo đức nền tảng của hàng phật tử, ta nên an trú vào sự thanh tịnh giới hằng ngày. 3. Suta - Đa văn, là sự học hỏi nghiên cứu trau giồi và phát huy kiến thức mà ta tích luỹ trở nên phong phú. 4. Cāga - Xả thí, là sự rộng lượng phóng khoáng với tâm hồn bao dung cởi mở hay giúp đở những hoàn cảnh khó khăn; là sự dứt bỏ lòng bỏn xẻn, keo kiệt, ích kỷ để mọi người hoan hỷ gần gũi thân thiện. 5. Paññā - Trí tuệ, là sự hiểu biết nhận thức đúng đắn về lý Tứ thánh đế, Bát chánh đạo, Thập nhị nhân duyên,... mà ta nên trau dồi thường xuyên.
24/02/2019(Xem: 20721)
Có một lời dạy của Đức Phật đã ngấm vào dòng chảy của tâm thức dân tộc mình… Đó là ý thức về vô thường, về khổ. Bởi vậy, thơ Việt Nam kể chuyện buồn nhiều hơn vui, lo lắng nhiều hơn an bình, gập ghềnh nhiều hơn bằng phẳng… Ngay từ trang đầu Truyện Kiều, nhà thơ Nguyễn Du (1766–1820) đã viết: …Trải qua một cuộc bể dâu. Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
21/02/2019(Xem: 11364)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
21/02/2019(Xem: 10043)
Ngày xưa ở một ngôi làng Nhiều người có của giàu sang vô cùng Ông kia giàu nhất trong vùng Có nhiều vàng bạc chứa trong nhà mình.
18/02/2019(Xem: 10450)
Lệ rơi rơi...hỏi thầm ...mừng hay tủi ? Nghiên cứu kịp không ...sách quý xếp hàng . Mỗi tác phẩm ...tuyệt diệu khó luận bàn Nguyện còn thời gian .....một lần thông duyệt
18/02/2019(Xem: 14145)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
14/02/2019(Xem: 9501)
Em từng hỏi ...." Có thể nào chuyển đổi " Tĩnh lặng an nhiên ....dẹp bỏ điên cuồng Ngày luôn vướng mắc hốt hoảng ...nắm , buông? Xin khuyên ....tạm thực hành tu ngũ giới
13/02/2019(Xem: 9563)
Núi ôm mây trắng phù vân, Để cho đời hát diệu xuân chân thường; Mẹ như từng hạt mai sương, Cha là hạt nắng không vương tuổi đời;