Ảo Tưởng "cái Tôi" (thơ)

05/09/201807:09(Xem: 15000)
Ảo Tưởng "cái Tôi" (thơ)


hoasen_10

ẢO TƯỞNG " CÁI TÔI " 


Kính bạch Thầy,
con có vài vần thơ để cảm tạ Thầy đã sách tấn và quan tâm giúp con
tìm được cái ảo tưởng về Cái Tôi mà Sư Viên Minh thường gọi là Bãn Ngã trong các mục hỏi đáp 

 

Phải hồn nhiên thật chớ nên ....giả tạo 

Tiếp nhận cuộc đời với một Tâm an 

Tỉnh thức rằng mình đã được cho ban 

Sống đúng thế......đừng mang thêm mặt nạ !!!

Nhìn việc khác thường thôi mang trong dạ 

Niềm vui nội tâm ...há dễ tìm mua ! 

Lời đã buông ra không phải chuyện đùa 

Đủ phước phần ...vầng trăng mình sáng tỏ 

Xưa tập khí dầy , gắng bao gian khó 

Luôn tự  đấu tranh không chệch ra ngoài 

Sợ làm sao ....!!! Tám gió thổi văng bay 

Trân quý lắm những gì đang trưởng dưỡng 

Nay hát vang lên khúc vui âm hưởng 

Tạ ân Người  hằng sách tấn quan tâm 

Giúp quay về nỗ lực Pháp diệu thâm 

Hành trình này không dễ dàng khám phá.

Ảo tưởng CÁI TÔI ....như voi hoang  dã.



Melbourne 5-9-2018

Huệ Hương 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/03/2014(Xem: 26044)
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
26/03/2014(Xem: 16482)
Sen kinh Phật Loài hoa tiết hạnh dị thường Đêm đêm giữ ngọc, gìn hương cho đời Trinh nguyên lay động đất trời Thơm câu kinh Phật, ngát lời ca dao.
26/03/2014(Xem: 18228)
Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm Con người trở nên lạnh nhạt Năm tháng trôi qua âm thầm Một ngày, một đời không khác.
26/03/2014(Xem: 21597)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 18229)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!
23/03/2014(Xem: 42070)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
22/03/2014(Xem: 17657)
Tiếng Chuông (thơ) Thích Tánh Tuệ
21/03/2014(Xem: 22661)
Nếu ai có đến Melbourne nhớ về Quảng Đức ghé thăm chùa mình Ngôi chùa ấm cúng chân tình Mang tên Bồ Tát thiêu mình hy sinh
21/03/2014(Xem: 20663)
Quảng Đức Tu viện chúng ta Mệnh danh bốn chữ Tuyết Trồng Sen Hoa Sen trồng trên tuyết khó đà Giữ sen tươi thắm mới là khó hơn Ai ơi biết nghĩa nhớ ơn
20/03/2014(Xem: 39896)
Khi được tuệ giác vô thượng Bản thân rực sáng muôn phương thế giới Ba mươi hai tướng sáng ngời Tám mươi vẽ đẹp, mọi người giống con.