Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)

03/09/201818:55(Xem: 12349)
Vu Lan Nhớ Mẹ (thơ)
hoa_hong (8)

Vu lan nhớ mẹ

Vu lan lại sắp về rồi
Lòng con lại nhớ mưa rơi hôm nào
Mẹ già tóc bạc gầy hao
Nuôi đàn con dại xanh xao tháng ngày
Gian nan vất vả ai hay
Mẹ đành cam chịu vui vầy phần con
Dù cho sông cạn đá mòn
Tình thương của mẹ sắt son rạng ngời
Con thầm gọi tiếng mẹ ơi
Êm đềm giấc ngủ ru hời bên nôi
Hôm nay trời lại mưa rơi
Mùa vu lan đến mẹ ơi hôm nào!!!


Viết tại Chùa Bảo Minh, Melbourne, Úc Châu
Mùa Vu Lan PL 2562 (2018)
Thích Thông Tuệ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/10/2020(Xem: 10516)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
11/10/2020(Xem: 16424)
Thầy ôi lũ lụt tai Thiên Nghe tin thấy cảnh triền miên ngập tràn Người khổ mình xót tâm can Quyên góp con cái phân ban gởi về
11/10/2020(Xem: 10572)
Tiếng thời gian... chợt nghe lòng vương vấn, Mệt mỏi cuộc đời... tìm chốn ẩn thân. Phước duyên nào tạo tương hội thi nhân? Mượn vần thơ nói bao điều chất chứa!!!
10/10/2020(Xem: 12786)
Tang thương cảnh tượng xót xa lòng Bão táp mưa sa lũ chất chồng Đã có hung thần tên Thủy Điện Còn thêm quái thú nhãn Giao Thông
06/10/2020(Xem: 9024)
Lời Thầy dạy... vang vang trong tâm thức Dừng tạo duyên thuận bản ngã sẽ luân hồi, Pháp hoàn hảo vận hành sẽ đến thôi. Cần Chánh niệm quán soi mình từng giây phút!
04/10/2020(Xem: 15121)
Thu về lá đổ muôn chiều, Cong lưng quét lá đìu hiu một mình. Đã là thọ nghiệp chúng sanh, Duyên nghiệp do mình chạy trốn nơi nao?
04/10/2020(Xem: 14825)
Ta không như cây khô mùa Nắng đổ Không trơ lạnh hững hờ bởi gió Đông Nhờ môi Em luôn tươi nở nụ hồng Ấm áp nồng nàn cho tiết mùa Xuân!
03/10/2020(Xem: 14708)
Tuổi trời thấm thoắt đã vào Thu Rừng lá vàng rơi dệt mộng mơ Dĩ vãng đã qua nào tiếc nuối Tương lai chưa tới há mong chờ
03/10/2020(Xem: 12296)
Nhà Lửa Tam Giới hãy thoát mau Đốt thiêu âm ỉ ngún mạch sầu Chúng sanh đắm mắc càng thiêu đốt Thích thú giam mình khổ thiên thâu
01/10/2020(Xem: 11717)
Tuổi trời thấm thoắt đã vào Thu Rừng lá vàng rơi dệt mộng mơ Dĩ vãng đã qua nào tiếc nuối Tương lai chưa tới há mong chờ