Hoài Niệm Tình Mẹ (thơ)

19/08/201818:15(Xem: 15644)
Hoài Niệm Tình Mẹ (thơ)
Me Hien

Hoài Niệm Tình Mẹ


1-Mẹ để con vào dạ
Nâng niu mười tháng trường
Đi, đứng, làm mọi việc...
Vun đắp tình yêu thương!

2-Rồi đủ ngày đủ tháng,
Con bật khóc chào đời.
Tròn ba năm nhủ bộ
Mẹ không hề buông lơi!

3-Dỗ dành con giấc ngủ,
Tay mẹ bế ẵm bồng,
Gian lao mẹ chẳng ngại,
Nhọc nhằn nuôi nấng con!

4-Có những đêm thức trắng,
Mẹ ôm con vào lòng,
Niềm riêng mẹ khép lại,
Ôi tình mẹ sắc son!

5-Từng bước chân chập chững
Con trẻ đi vào đời
Mang theo tình của mẹ
Đẹp như là trong mơ!

6-Hành trang con, mẹ gởi,
Trên ánh mắt vành môi,
Trong tận cùng sâu thẳm,
Lúc đứng đi nằm ngồi!

7-Giữa dòng đời nghiệt ngã,
Mẹ mong con nên người.
Từng bước chân vững chãi,
Niềm vui mẹ tràn nơi.

8-Thế rồi con khôn lớn,
Con học, con đi làm.
Gầy công danh sự nghiệp,
Mẹ mòn mỏi trông nom...!

9-Lúc con đi về muộn,
Khi con trẻ u buồn.
Lòng mẹ đau như cắt,
Mắt mẹ lệ trào tuôn.

10- Mẹ thương con như thế,
Con trẻ nào có hay.
Biển kia dẫu có cạn,
Tình mẹ mãi đong đầy.

11-Trăng sao dẫu hết sáng,
Hình ảnh mẹ rạng ngời.
Tình thâm và nghĩa nặng,
Làm sao đền mẹ ơi?

12-Mỗi lần Vu Lan đến
Kinh Báo hiếu thọ trì
Lệ nhoà bên khoé mắt
Ơn mẹ hằng khắc ghi...!

California, 16-08-2018
Thích Chúc Hiền


hoa_hong (5)

Tháng Bảy Mùa Báo Hiếu



Tháng bảy thu về lá rụng rơi,

Gợi niềm con thảo, hiếu vun bồi.

Vu Lan nhớ mẹ cài hoa áo,

Báo Hiếu thương cha niệm nghĩa lời.

Chín chữ cù lao luôn khắc cốt,

Ba năm nhũ bộ mãi gìn môi.

Thâm ân báo đáp tròn tâm hạnh,

Hiếu nghĩa chu toàn vang khắp nơi...!



California, 16-08-2018

Trúc Nguyên- Thích Chúc Hiền ( Cảm đề )

 
hoa_hong (3)

     THÁNG BẲY LỆ RƠI

Kính hoạ bài: Tháng Bẳy Mùa Báo Hiếu của Thầy Chúc Hiền.


Tháng bẳy Vu Lan bổng lệ rơi
Nhớ về hiền mẫu phước vun bồi
Công ơn nuôi dưỡng đời cơm áo
Nghĩa trọng tình cha trọn đáp lời .


Chín tháng cưu mang thường khắc cốt
Nhũ bộ năm dài chẳng hở môi
Báo đáp tình thâm lòng hiếu hạnh
Đạo nghĩa vuông tròn rạng khắp nơi .


     Dallas Texas, 20-8-2018
                Tánh Thiện
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/10/2016(Xem: 12808)
Bi là giúp chúng sanh lìa đau khổ- Được ấm no bớt những cảnh cơ hàn- Hết khó khăn không còn phải gian nan- Sống vững chãi giữa cuộc đời xao động
15/10/2016(Xem: 14297)
Từ có nghĩa giúp chúng sanh an lạc - Không phân chia kẻ lạ hay người thân- Không so đo không tính toán xa gần- Tôn trọng hết mọi loài cùng vạn vật
12/10/2016(Xem: 12035)
Rồi một ngày sẽ đến Thân xác này rã tan Đất trở về với đất Còn chi nữa mà tham.
07/10/2016(Xem: 15124)
Chùm Tứ Cú Lục Bát có Nụ Cười hưởng ứng. Chào ngày mới Chào nhau ngày mới nắng vàng Từng tia hi vọng ấm tràn ước mơ Chào nhau ngày mới bài thơ Tiễn ngày qua đã trống trơ tiếng cười.
07/10/2016(Xem: 18211)
Vào Thu đọc thơ Nguyễn Du: Hai bài thơ mang tên Thăng Long của Nguyễn Du Một phần nghiên cứu dịch văn bản thơ chữ Hán Nguyễn Du qua bài Thăng Long 昇龍 [1] Tản mạn nhận diện Quốc hiệu Việt Nam trong ý thơ của bài thơ Thăng Long Khái niệm lịch sử của Thăng Long Thăng Long, là kinh thành - kinh đô của đất nước Đại Việt, từ vương triều Lý , (gọi là nhà Lý hoặc Lý triều, 1009-1225) cho đến triều đại nhà Lê Trung Hưng (1533-1789), tổng cộng 564 năm[2]. Thăng Long cũng được hiểu và được biết đến trong lịch sử vốn là địa danh tên cũ của Hà Nội hiện nay. Thăng Long nghĩa là “rồng bay lên” theo nghĩa Hán-Việt, hay 昇隆[4] nghĩa là “thịnh vượng”. Từ Thăng Long: “昇隆” là từ đồng âm với tên “昇龍: Thăng Long”, nhưng mang nghĩa khác với “昇龍”.
07/10/2016(Xem: 13787)
Hoàng cung cảnh đẹp vô cùng- Hoa thơm, cỏ lạ một vùng tươi xinh- Có hòn non bộ hữu tình- Có hồ bán nguyệt in hình trời mây
07/10/2016(Xem: 11299)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa- Có tài đô vật rất ư tuyệt vời- Lại thêm sức mạnh hơn người,- Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
07/10/2016(Xem: 12983)
Mười tám năm - Hoa Vô Ưu - Vườn xưa lấp lánh cánh hoa tâm - Mười tám năm Kẻ còn người mất - Hương Vô Ưu - Thơm ngát cõi vô thường
06/10/2016(Xem: 13835)
Cái chết từ từ sẽ đến Lo chi cho lắm cực thân Thảnh thơi nhẫn tu mà sống Có gì ta phải rối răm .
03/10/2016(Xem: 14250)
Ta đứng giữa rừng thu hắt hiu Sợi thu vàng vọt rớt trong chiều Hoàng hôn phủ gót chân hoang dã Nghe nàng thu chết giữa cô liêu