Có Một Người! (thơ)

15/08/201821:12(Xem: 13628)
Có Một Người! (thơ)
Có Một Người!
mungle_vulan1










Có một người đi bên cạnh cuộc đời 

Luôn âm thầm chịu đựng cảnh nổi trôi
Khi sương khuya hay nắng cháy da người 
Vẫn lặng lẽ một niềm thương nỗi nhớ.

Người là Mẹ êm đềm như hơi thở
Ôm ấp con qua biển rộng sông dài
Nuốt cay đắng khổ nhục nỗi sầu ai
Chưa một lần kêu than cùng trời đất.

Mẹ là người tần tảo và tất bật
Bước chân đi trong mưa gió dặm trường
Nuôi con trẻ qua những ngày bi thương
Nhỏ lệ đắng lên bờ môi tím nhạt.

Trưa nắng xuống trên ruộng đồng bát ngát
Cùng cỏ cây xen lẫn giọt mồ hôi
Mẹ là vậy với bóng dáng hao gầy 
Luôn chịu đựng gian nan cùng nguy hiểm.

Trước bão giông mưa phùn trên sóng biển
Mẹ là người luôn đứng mũi chịu sào
Cùng con thuyền gạt sóng dữ lao xao
Về cập bến bình an niềm vui sống.

Giữa tình đời nắng mưa đầy biến động
Mẹ vẫn bước chân đều trên mọi lối
Tìm mưu sinh qua những ngày trôi nổi
Gió thu sang đông đến xuân lại về.

Có những khi sương lạnh buốt tái tê
Mẹ vẫn đi giữa trời đông giá buốt
Thương con trẻ như thương từng khúc ruột
Nuôi con mình Mẹ thức trắng canh trường.

Nói không hết những nỗi niềm thân thương 
Về người Mẹ suốt cả đời lam lũ
Gom trần gian bao nhiêu loài ngôn ngữ
Nói sao cùng tình mẹ ngát hương hoa.

Hình ảnh ấy với con không nhạt nhoà
Dù thời gian có thay đổi qua mau
Tóc điểm trắng pha sương màu nắng nhạt
Thì muôn đời Mẹ vẫn thế mà thôi! 

Có những ngày trời mưa lất phất rơi
Giữa hoang vắng chân mẹ đều cứ bước 
Đường quanh co bùn lầy đầy trơn trượt 
Không ngại gì cái khó của thời gian.

Vì với Mẹ ba từ “khổ gian nan”
Quá quen rồi trong trần đời nghiệt ngã
Dấu chân mòn trên chặng đường vất vã
Bước đi qua bao cơn bão cuộc đời.

Có ai hiểu bao lần lệ Mẹ rơi
Cho con trẻ ấm no niềm hạnh phúc
Giữa biển đời trần ai lắm trong đục
Mẹ can trường đứng vững tựa thái sơn.

Có những lúc con làm mẹ giận hờn
Hay ngỗ nghịch tính tình thì làm biếng
Ham chơi đùa đòi hỏi mãi liên miên
Biết đâu rằng Mẹ gian khó đắng lòng.

Nhà thiếu thốn con cái lại rất đông
Tính tình thì mỗi người khác nhau nhiều
Hay tức giận ganh đua chuyện đủ, thiếu
Làm khổ Mẹ qua những tháng năm dài

Xin lỗi Mẹ!!! viết lên để nhớ mãi
Người Mẹ hiền đẹp tựa ánh bình minh
Theo bước con trên muôn dặm hành trình
Mẹ đẹp mãi muôn đời Mẹ đẹp mãi!

Thích Đồng Nhật
Được gửi từ iPhone của tôi
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2012(Xem: 25864)
Xuân hiểu là một bài thơ ngũ ngôn tứ tuyệt xinh xắn, trong trẻo, hồn nhiên, thuần túy tả cảnh buổi sớm mùa xuân thật thơ mộng. Bài thơ có lẽ được viết khi Trần Nhân Tông còn trẻ...
22/01/2012(Xem: 14384)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa
22/01/2012(Xem: 15011)
Ta là Di Lặc, Đức Phật của mặt trời Ta chiếu soi với lòng từ ái bình đẳng đến tất cả Ta được gọi là Đức Phật kế tiếp không phải bởi vì ta sẽ biểu hiện trong hình sắc thân thể Nhưng bởi vì ta sẽ đến với những ai tiến bộ trên những giai tầng của con đường tâm linh và nói: " Hãy là những người thân hữu hạnh phúc, và hãy ban bố phước lành."
22/01/2012(Xem: 15502)
Trước khi định nói điều gì Ta nên học hạnh nhu mì lắng nghe, Trước khi chỉ trích, cười chê Ta nên nhìn lại tự phê phán mình.
21/01/2012(Xem: 19028)
này cô, cô ni nhỏ xin giữ thật vắng lặng từng bước cô đi thật dịu dàng hãy lắng nghe từng góc chùa tiếng gió xao xác của rừng thiền năm xưa kể lại một thời Đức Phật đã ngồi vắng lặng
20/01/2012(Xem: 20674)
Tuổi trẻ chưa tường tỏ sắc không Tâm xuân vừa đến trăm hoa lòng Chúa Xuân hiện hữu thừa chân lý Giường Thiền tĩnh toạ thấy hồng rơi. (Tâm Thường Định dịch)
18/01/2012(Xem: 25438)
Viết, để khen tặng người trong cuộc đã vì tình thương, sự sống, vượt qua mọi lằn mức của khổ đau, chịu đựng và thân phận - TNT Mặc Giang
15/01/2012(Xem: 13516)
Thời gian như thể thoi đưa Ngày nào bé tí giờ vừa sáu mươi Sáu mươi - tuổi thích ăn chơi Chẳng thèm quà bánh chỉ xơi thuốc nhiều Sáu mươi mới thật biết yêu Yêu con yêu cháu hơn yêu chính mình
15/01/2012(Xem: 25061)
Đi cho hết cõi Ta Bà,sống cho trọn kiếp nhân sinh, cuối cùng chúng ta quay đầu về cố quận, điểm không cùng của sanh tử, lằn ranh vô tận của vô minh, khởi đầu và chung cuộc. Mộtsự đối diện gay go, thách đố giữa hai bờ mê ngộ, trên từng đỉnh cao ngút ngàn củagian truân vất vả, với vô thường cận kề nối nhịp, hay trên từng hoang sơ trơ trụituyết sương, nhịp bước cùng ta trong sự hoan hỷ tuyệt cùng?.. Trong chuỗi dài bất tận đổi thay của năm tháng, quá khứ nối nhịp với tương lai, trở thành thông lệ, mỗi lần xuân đến mang theo hương lạ, khiến cho cõi lòng hân hoan...
14/01/2012(Xem: 16191)
“Mùa Xuân bỏ vào suối chơi Nghe chim hát núi gọi trời xuống hoa Múc bình nước mát về qua Ghé thôn mai nọ, hỏi trà mạn xưa ” Chỉ bốn câu thơ mà đã hiện lên đôi nét chấm phá về “Gã từ quan” Phạm Thiên Thư.