Ngắm Trăng Lăng Già (thơ)

28/07/201818:45(Xem: 13610)
Ngắm Trăng Lăng Già (thơ)
Ngam Trang Lang Gia-10

NGẮM TRĂNG LĂNG GIÀ


Phổ thơ từ bài viết
“Ngắm Trăng Lăng Già”
của TT Thích Nguyên Tạng

***
NGẮM cảnh sắc cõi không kỳ diệu
TRĂNG lung linh soi chiếu đêm trường
LĂNG GIÀ tròn sáng như gương
Soi trong bóng tối, dẫn đường chúng sanh....
Núi Lăng Già non xanh biển biếc
Đảo xa xôi Phật thuyết giảng kinh
Tên núi xưa đặt cho kinh
Lăng Già nay gọi - Bộ Kinh Đại Thừa.
Chốn nơi đây năm xưa Phật dạy
Tỉnh giác ngộ nội tại từng phần
Giúp cho Hành Giả đạt tâm
Rõ  Như Lai tạng vốn hằng chúng sanh.
Kinh giáo lý trở thành cốt tủy
Của Thiền Tông và Duy Thức Tông
Bồ Đề Sơ Tổ khai thông
Truyền cho Huệ Khả, mở dòng thứ hai...
Chúng sinh thảy ai ai cũng có,
Như Lai Tạng, tên đó cũng là
Phật tánh thanh tịnh trong ta
Vốn không biến đổi không xa hiện tiền.
Bởi ô nhiễm triền miên tà kiến
Hạt giống kia chuyển biến luân hồi
Cuốn vòng sinh tử lăn trôi
Muốn tìm trở lại.. xa xôi khó lần...


Ngam Trang Lang Gia-7Ngam Trang Lang Gia-8Ngam Trang Lang Gia-9


Kinh Lăng Già từng phần ghi rõ
Như Lai Tạng sẵn có trong ta
Bởi vì bão tố phong ba
Sóng cao biển động mưa sa dập dồn
Gió lay chuyển, biển không yên ổn
Sóng Ba Đào đảo lộn bản lai,
Làm cho tâm thức chuyển lay
Vô minh dẫn lối, Chân Như lu mờ 
Từ vô thỉ đến giờ nối tiếp
Như Lai Tạng chứa nghiệp lớn nhanh
Thiện ác lẫn lộn song hành
Đời đời kiếp kiếp trở thành vựa kho.
Kho hạt giống âu lo phiền não
Bởi vô minh mưa bão khai mầm
Luân hồi lục đạo tối tăm
Xoay vòng sinh tử xa xăm bước đường
Có hạt giống mầm ươm giác ngộ
Chờ đất lành khai trổ lớn lên
Hướng miền an lạc vô biên
Thanh lọc chuyển hóa não phiền biến tan..
Xin chớ để ngày càng chồng chất
Nặng vô minh, xa mất thiện tâm.
Lăng Già Pháp Phật kinh âm
Phương tiện trở lại chân tâm ban đầu...
Do phiền não thấm sâu chồng chất
Nên tâm linh xa mất quê hương
Luân hồi địa ngục nẻo đường
Ba ba cõi chuyển khó lường bước ra.
Nay được duyên Lăng Già hội ngộ
Phật khai thị chỉ chỗ vô minh
Căn trần sáu mối cảnh hình
Phải luôn gìn giữ tâm mình thản nhiên
Luôn chánh niệm tỉnh yên từng lúc
Khi căn trần tiếp xúc với nhau
Vượt sự chi phối, hãy mau
Đừng để ngoại cảnh thấm vào tâm ta
Được như thế, đó là tự tại,
Kinh Lăng Già Phật dạy chúng ta
Phân biệt lầm lạc vốn là
Khởi từ vô kiếp bao la chất chồng
Nhận thấy rõ sắc không, xa lánh
Để trở về Phật tánh ban sơ
Như Lai Tạng hết lu mờ
Lăng Già soi sáng bến bờ thiện tâm.


Nam Mô A Di Đà Phật
Bến Tre 26-7-2018
Quảng Pháp Ngôn




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/04/2012(Xem: 12140)
Xuân tha phương nhớ quê nhà da diết Nhớ ngôi chùa từng sinh hoạt ngày xưa Chùa Pháp Bão chuyên tu học sớm trưa Đã gắn bó mười năm dài tu tập
18/04/2012(Xem: 17061)
Dòng sông êm ả, bóng trăng thơ Nhành liễu rũ ngang mơ gió đùa Chèo xa thấp thoáng ai khua nước
17/04/2012(Xem: 15177)
Lumbini…! Sáng nao bình minh xanh lấp lánh Rừng cây reo, chim muôn cành xào xạc Khấp khởi nắng vàng, rộn rã nghìn hoa
13/04/2012(Xem: 18651)
Thi ca là sự trở mình của cảm xúc, công án bằng thi ca là sự đánh động, chạm thẳng vào tâm thức, tạo thành một thứ năng lượng cho giác ngộ vụt khởi.
10/04/2012(Xem: 25876)
Đức Phật Đản Sanh qua thi phẩm Ánh Sáng Á Châu của Edwin Arnold - Trần Phương Lan dịch và chú giải
21/03/2012(Xem: 14402)
Khi vắng -- anh nhớ em Không nhớ tóc thơm mềm Không vì môi hồng thắm Cũng không do hiền diệu
14/03/2012(Xem: 14404)
Hãy theo chân Phật Trải hết không gian Tâm từ quảng đại Hãy noi bóng Ngài
14/03/2012(Xem: 16846)
Hôm nay xin trở lại Một mong ước không phai Cho chúng sinh muôn loài Một phúc hạnh dài lâu
10/03/2012(Xem: 20494)
Sống, phải làm việc thiện, Mà không mong đợi gì. Việc thiện giúp tâm sáng, Hỷ Xả và Từ Bi. Bi là giúp người khác Thoát nỗi khổ cuộc đời. Từ - đem niềm vui đến Cho tất cả mọi người. Làm việc thiện, chủ yếu Là bố thí, cúng dường.
08/03/2012(Xem: 15382)
Đôi khi rất đơn giản, Ta nghĩ sống làm người, Chết là coi như hết. Ngắn ngủi một cuộc đời. Vì thế ta sống vội, Chỉ biết ngày hôm nay, Không lo, không chuẩn bị Cho thế giới sau này. Không sợ luật Nhân Quả, Không biết vòng Luân Hồi, Ta buông xuôi, sống thả, Kiểu bèo dạt mây trôi. Không một lần tự hỏi, Không vương vấn trong đầu: Chúng ta từ đâu đến, Và chết sẽ về đâu?