Về Đi Con (thơ)

05/07/201807:27(Xem: 12612)
Về Đi Con (thơ)

Duc The Ton 5

Về Đi Con!

Về đi Con! bước chân mòn năm tháng
Chuyến lữ hành thấp thoáng bóng thời gian
Đi về đâu giữa sóng vỗ mây ngàn 
Chân lạc bước hồng hoang từ mấy độ.!?

Về đi Con! cuộc hành trình tao ngộ
Đêm đã khuya sương giăng kín chân trời
Trăng sao gọi tỏa chiếu xuống muôn nơi
Đường vạn dặm xa xôi nhiều ngã lối.

Về đi Con! trước khi vào ngõ tối
Chốn hoang vu mưa gió phủ đường dài
Lạc một bước là đau khổ sầu ai
Trời giông bảo đêm đen đầy nguy hiểm.

Về đi Con! trước sao hôm vừa điểm
Tĩnh tâm nhìn về hướng mặt trời lên
Có đi đâu lòng cũng chẳng yếu mềm
Không lạc bước giữa trần gian dâu bể.

Về đi Con!  khi vẫn còn có thể
Gót chân mòn bởi gió bụi đường xa
Quay đầu lại là thôn xóm quê nhà
Ngồi thở nhẹ bình an tâm hiện rõ.

Về đi Con! Bản Lai luôn sáng tỏ
Không mảy may ô nhiễm cảnh trần đời
Ở nơi đó con tự tại rong chơi 
Trọn một kiếp dễ thương cùng trời đất.

Về đi Con! Một cảnh giới rất thật
Đầy hoa thơm cỏ lạ xung quanh mình
Vui hỷ lạc chuyển hoá giúp sinh linh
Vượt ra khỏi trần gian nhiều uế trược.

Về đi Con! sau nhiều lần kiếp trước
Lỡ chuyến đò nên cứ mãi lang thang
Trôi qua lại trong sóng nghiệp ba đào
Lúc gập nghềnh khi dốc dựng cheo leo.

Về đi Con! cõi luân hồi sáu nẻo
Buồn, giận, thương, tham ái, khổ ngập lòng
Vay duyên nợ trả mãi cũng không xong
Ôi! nghiệt ngã cho kiếp người mộng mị.

Về đi Con! trong cảnh giới Như Thị
Pháp duyên sinh vô ngã cõi niết bàn
Đến ,đi, ở, thân, tâm khỏe bình an
Cười một tiếng giữa hư vô trần thế.

Về đi Con! Con nhớ đừng về trể
Rừng âm u sương lạnh thấm da người
Buốt cả lòng tê tái lẫn chơi vơi
Còn bước tiếp là hoang vu rừng rậm.

Về đi Con! mưa khuya sương lâm tấm
Ướt áo rồi trái tim cũng giá lạnh
Nếu đi nữa con tiếp tục lận đận
Trong trần ai mưa nắng của kiếp người.

Về đi Con!  dù ngược đường không xuôi
Nhưng có cả trời xanh mây trắng đẹp
Gió hiu hiu tươi mát cả hồ sen
Rồi ngắm cảnh hái hoa dâng cúng Phật.

Về đi Con! Con không còn tất bật
Chuyện hơn, thua, danh, lợi giữa cuộc đời
Buông gánh xuống là dứt hết chơi vơi 
Con sẽ thấy bình an niềm vui sống. 

Về đi Con! thả những bước thong dong
Vui an lạc với cảnh giới mây hồng
Ngồi thuyền từ Bát Nhã dạo trên sông
Về đi Con! Con nhớ về nha Con!

Bình An Thất
Thích Đồng Nhật

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/01/2016(Xem: 13857)
Tuyết rơi trắng ngập sân chùa Hồi chuông theo gió đong đưa gợi thiền Tâm bất vọng quán nhân duyên Trần gian một chuỗi ưu phiền không tên Bạc đầu còn giấc ngủ quên Dẫu mai thức dậy cũng miền chiêm bao Thả neo đời giữa lao xao Để cho tĩnh lặng đi vào cõi chân
12/01/2016(Xem: 15682)
Trang Nhà Quảng Đức chúc xuân Đạo tràng Tu viện một lòng hướng quê “Dê” đi năm “khỉ” lại về “Tâm Viên Ý Mã” nguyện thề phải tu Là “khỉ” tâm rất lu bu Lăng xăng chạy nhảy oán thù tạo gieo
11/01/2016(Xem: 17291)
Tiền thân Đức Phật một thời Từng là chú khỉ sống nơi khu rừng Thân hình to lớn hào hùng Xiết bao mạnh mẽ, vô cùng thông minh, Nhân từ nổi tiếng rừng xanh Giúp người hoạn nạn tâm thành chứa chan. Một ngày rực rỡ ánh vàng Nắng trời tỏa ấm, gió ngàn vờn quanh
09/01/2016(Xem: 20497)
Thiên nhân hỏi: - Thanh kiếm nào sắc bén nhất? Chất độc nào tàn hại nhất? Ngọn lửa nào dữ dội nhất? Bóng đêm nào đen tối nhất? - Đức Phật trả lời: Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất, dục vọng là chất độc tàn hại nhất, đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất, vô minh là bóng đêm đen tối nhất.
09/01/2016(Xem: 11571)
Theo “ngũ dục” (1) sẽ làm mờ chân tánh Khiến bao người phải lụy hại thân tâm Áng mây che tâm trí lắm mê lầm Bao kẻ chết cũng bởi vì ngũ dục: Vàng ngọc của tiền “tài” luôn thôi thúc Biết bao người ham muốn phải chạy theo Tưởng đâu rằng có nó sẽ hết nghèo
09/01/2016(Xem: 11705)
Xưa kia ở chốn núi rừng Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm Họp bầy nô rỡn quanh năm, Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng Có cây cổ thụ nhiều tầng Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh trăng. Giếng sâu. Dưới đáy nước trong Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi! Mặt trăng rơi xuống giếng khơi đây này
07/01/2016(Xem: 11709)
Lập Tịnh Xá: Khai truyền mối đạo Cho chúng sanh nương náu tu hành Dắt người đến chỗ thiện lành Trau tâm dồi trí để thành hiền nhân. Lập Tịnh Xá: Xây nền đạo đức Cho chúng sanh tiến bước lên đường Về miền Cực Lạc Tây Phương Là nơi cảnh Phật Niết Bàn an vui.
05/01/2016(Xem: 17995)
Dòng tộc Họ Hồ tại Việt Nam Được khai sinh từ một người duy nhất Đã hơn một ngàn năm Xuất phát tại Hương Bào Đột Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An Vào thời đại Nhà Ngô - Nhà Đinh Đại Cồ Việt Ngài chính là Đức Nguyên Tổ Hồ Hưng Dật Ngài mang họ Hồ, một tộc họ Bách Việt Văn võ tuyệt siêu, học vị trạng nguyên
02/01/2016(Xem: 42246)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
30/12/2015(Xem: 14403)
Phụng Phật chăm lo phổ hoá truyền Trì hành Kinh Pháp lẽ đương nhiên Tam ngôi vô thượng không gì sánh Bảo giữ chơn thường trọn phúc duyên Phổ cập nhân sinh trong Tứ chúng Biến cơ mầu nhiệm trải nhân thiên Trang Nhà phương tiện tuỳ tâm hưởng Quảng Đức sáng soi Chánh Pháp truyền.