Về Đi Con (thơ)

05/07/201807:27(Xem: 12289)
Về Đi Con (thơ)

Duc The Ton 5

Về Đi Con!

Về đi Con! bước chân mòn năm tháng
Chuyến lữ hành thấp thoáng bóng thời gian
Đi về đâu giữa sóng vỗ mây ngàn 
Chân lạc bước hồng hoang từ mấy độ.!?

Về đi Con! cuộc hành trình tao ngộ
Đêm đã khuya sương giăng kín chân trời
Trăng sao gọi tỏa chiếu xuống muôn nơi
Đường vạn dặm xa xôi nhiều ngã lối.

Về đi Con! trước khi vào ngõ tối
Chốn hoang vu mưa gió phủ đường dài
Lạc một bước là đau khổ sầu ai
Trời giông bảo đêm đen đầy nguy hiểm.

Về đi Con! trước sao hôm vừa điểm
Tĩnh tâm nhìn về hướng mặt trời lên
Có đi đâu lòng cũng chẳng yếu mềm
Không lạc bước giữa trần gian dâu bể.

Về đi Con!  khi vẫn còn có thể
Gót chân mòn bởi gió bụi đường xa
Quay đầu lại là thôn xóm quê nhà
Ngồi thở nhẹ bình an tâm hiện rõ.

Về đi Con! Bản Lai luôn sáng tỏ
Không mảy may ô nhiễm cảnh trần đời
Ở nơi đó con tự tại rong chơi 
Trọn một kiếp dễ thương cùng trời đất.

Về đi Con! Một cảnh giới rất thật
Đầy hoa thơm cỏ lạ xung quanh mình
Vui hỷ lạc chuyển hoá giúp sinh linh
Vượt ra khỏi trần gian nhiều uế trược.

Về đi Con! sau nhiều lần kiếp trước
Lỡ chuyến đò nên cứ mãi lang thang
Trôi qua lại trong sóng nghiệp ba đào
Lúc gập nghềnh khi dốc dựng cheo leo.

Về đi Con! cõi luân hồi sáu nẻo
Buồn, giận, thương, tham ái, khổ ngập lòng
Vay duyên nợ trả mãi cũng không xong
Ôi! nghiệt ngã cho kiếp người mộng mị.

Về đi Con! trong cảnh giới Như Thị
Pháp duyên sinh vô ngã cõi niết bàn
Đến ,đi, ở, thân, tâm khỏe bình an
Cười một tiếng giữa hư vô trần thế.

Về đi Con! Con nhớ đừng về trể
Rừng âm u sương lạnh thấm da người
Buốt cả lòng tê tái lẫn chơi vơi
Còn bước tiếp là hoang vu rừng rậm.

Về đi Con! mưa khuya sương lâm tấm
Ướt áo rồi trái tim cũng giá lạnh
Nếu đi nữa con tiếp tục lận đận
Trong trần ai mưa nắng của kiếp người.

Về đi Con!  dù ngược đường không xuôi
Nhưng có cả trời xanh mây trắng đẹp
Gió hiu hiu tươi mát cả hồ sen
Rồi ngắm cảnh hái hoa dâng cúng Phật.

Về đi Con! Con không còn tất bật
Chuyện hơn, thua, danh, lợi giữa cuộc đời
Buông gánh xuống là dứt hết chơi vơi 
Con sẽ thấy bình an niềm vui sống. 

Về đi Con! thả những bước thong dong
Vui an lạc với cảnh giới mây hồng
Ngồi thuyền từ Bát Nhã dạo trên sông
Về đi Con! Con nhớ về nha Con!

Bình An Thất
Thích Đồng Nhật

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/09/2018(Xem: 15457)
Me tôi, anh chị em chúng tôi gọi mẹ bằng Me, có rút ruột làm một bài thơ dành tặng cho những đứa con bé bỏng của Người, đó là thi phẩm mà sinh thời nhà thơ Quách Tấn đã từng tán tụng là "một trong những bài thơ bất hủ trên đất Khánh Hòa".
18/09/2018(Xem: 16431)
Trăng lăng già trời lặng yên, Quy Nhơn một thửa, giữa niềm huyền thanh. Lắng nghe sóng vổ qua nhanh, Trăm năm kiếp sống, chông chanh khổ sầu.
17/09/2018(Xem: 11704)
Hít thở vào sâu thật nhẹ nhàng, Mỗi làn hơi thở mỗi bình an. Tinh thần sảng khoái thêm thanh thản, Thể chất thong dong lại vững vàng. Bốn đại điều hoà vơi mỏi mệt, Năm căn đoan chánh bặt tham sân. Tâm thiền rạng chiếu thong dong bước, Lặng lẽ năm dài vui gió trăng...!
16/09/2018(Xem: 11020)
Vứt bỏ xan tham Thực hành bố thí Của ta tức người Toàn tâm toàn ý.
16/09/2018(Xem: 10928)
Ngỡ trăng thu năm nào ....đang ẩn hiện Hạnh phúc vui bên con cháu quần quanh Cắt bánh mời ....dẽo, nướng ...chén trà xanh Kỷ niệm đẹp !! Nhưng lòng không luyến tiếc
14/09/2018(Xem: 9985)
Tháng chín ngày về giữa gió Thu Quê hương chuyển bước khói mây mù Bao năm sống cảnh đời xa xứ Hạnh nguyện chẳng dời bước tiến tu Pháp Phật muôn đời luôn trong sáng Lập chí kiên tâm sạch oán thù Nhân ngã chẳng hề lay động chuyển Tự tại đi, về thuận cảnh Thu.
13/09/2018(Xem: 16256)
Luận hành động phóng sanh, kiêng giết Người đời xưng hiểu biết phỉ người(1) Góp lòng một mảy nhỏ nhoi Cảm tâm cứu vật dị loài trót mê Thấy cảnh giết tái tê mấy kẻ Chế cực hình ra vẻ sành đời Chúng sanh tâm hạnh khác vời Thảy mong chuyển đổi kiếp người khó thay!
13/09/2018(Xem: 9129)
Giã biệt em tôi giữa cảnh nầy… Lưng trời cỡi hạc thoát ngàn mây. Bao mùa lận đận đời không vẫy, Mấy quãng long đong phận chẳng bày. Hiểu rõ luôn vui cùng chốn ấy… Thôi thì hổng giận cả trần đây… Như làn gió mỏng, duyên đà trẩy… Cầu nguyện đường về thẳng hướng Tây…(*)
12/09/2018(Xem: 21463)
Đọc "Mẹ Hiền", Thi Phẩm của Nguyễn Sĩ Long, Qua sự giới thiệu của anh Phù Vân tôi hân hạnh được biết Thi hữu Nguyễn Sĩ Long hiện ở Áo, là tác giả thi phẩm: Mẹ Hiền. Xuất bản tháng 6 năm 2018. Và tôi được một bản gởi tặng. Xin có đôi lời cảm nhận sau khi đọc thi phẩm cùng lời vô vàn biết ơn. Mẹ Hiền, hai tiếng nầy nghe thân thương, êm ái, ngọt ngào biết bao. Nghe mãi không nhàm, nghe hoài không chán. Bởi chúng ta ai cũng có sự hiện diện của mẹ hiền trong tâm. Mẹ hiền là suối mát, là giọt sương mai tưới tẩm cho hoa lá cỏ cây. Mẹ hiền là nguồn yêu thương đang tuôn chảy bất tận trong huyết quản của chúng ta. Mẹ hiền là hương hoa, đường mật, bánh kẹo, sửa ngọt hiến tặng cho nhu cầu tuổi nhỏ, và hình như kể cả tuổi già nữa. Có một lần tôi nghe Thầy Nhất Hạnh định nghĩa về mẹ như sau: “Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thi
12/09/2018(Xem: 11285)
Sáng nay, 11-9 nhớ lại hai toà cao ốc ở New York bị khủng bố tấn công biết bao mạng người đã chết. Con đã có giây phút yên lặng nguyện cầu và viết bài này để chia sẻ. Chung một niềm đau xót tim gan Tháng chín mười một cảnh hoang tàn Lửa ngùn bốc cháy toà cao ốc Cả biết bao người xác nát tan. Sáng nay ngồi lặng trong giây phút Nhớ lại cảnh xưa thật bẽ bàng Chắp tay nguyện cầu người đã chết Mong người còn lại sống bình an.