Dạo Mát Nửa Đêm (truyện thơ)

27/06/201806:08(Xem: 14170)
Dạo Mát Nửa Đêm (truyện thơ)

trang sang

DẠO MÁT NỬA ĐÊM

 

Thiền sư hướng dẫn học thiền

Bao nhiêu đệ tử khắp miền về đây

Một anh chàng trong nhóm này

Đêm thường lén dậy chuồn ngay ra ngoài

Vượt tường xuống phố dạo chơi

Lang thang khắp nẻo dưới trời thong dong.

Một đêm đi kiểm soát phòng

Thiền sư thấy một giường không có người

Vắng đi một đệ tử rồi

Nhìn quanh sư thấy ở nơi sát tường

Ghế cao kia để sẵn sàng

Giúp người đệ tử dễ dàng leo qua,

Sư bèn dời chiếc ghế ra

Tự mình đứng thế vào, và lặng yên.

*

Sau khi thỏa thích chơi đêm

Anh chàng quay trở về thiền viện ngay

Trèo tường xuống phía ghế này

Nào hay sư đã đứng thay đó rồi,

Trèo đầu thầy nhảy xuống thôi

Xuống xong mới biết! Chao ơi! Muộn phiền!

Thế là lộ việc đi đêm

Nên vừa hoảng sợ, lại thêm bẽ bàng.

Thiền sư khẽ nói dịu dàng:

"Sáng nay lạnh lắm, sương giăng ngoài trời

Giữ gìn cho ấm thân người

Kẻo mà cảm lạnh! Nhớ lời nghe con!"

Vừng dương vừa ló đầu non

Anh chàng từ đó chẳng còn đi đêm.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(thi hóa phỏng theo Midnight Excursion

trong tập truyện văn xuôi 101 ZEN STORIES

của Nyogen Senzaki và Paul Reps)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/10/2020(Xem: 17103)
Xin gửi tặng độc giả xa gần hai bài thơ của nữ thi sĩ người Mỹ Louise Glück (1943-), vừa đoạt giải Nobel Văn chương, ngày thứ năm vừa qua, 08.10.20.
15/10/2020(Xem: 9226)
Hương ngàn thoảng ngát cả trời đông Vạn kiếp duyên vần đã thỏa mong Mở lối sông thiền yên tánh lặng Khơi dòng biển giác rạng tâm không
15/10/2020(Xem: 12954)
Miền Trung mưa gió tơi bời. Nước dâng ngập lối, cuốn trôi cửa nhà, Đập thủy điện, xả nước ra, Lũ chồng lên lũ, thật là hiểm nguy Xin hãy mở lòng từ bi, Chung tay góp sức, cứu nguy đồng bào.
14/10/2020(Xem: 11470)
Họa dập dồn, lũ dâng lụt lớn Tiếng kêu gào ai oán thê lương Xót xa dòng chảy vô thường Nhìn trông lưu thủy mà thương quê nghèo
13/10/2020(Xem: 17150)
Thương quá quê mình ! Mùa mưa lũ nhấn chìm bao tất cả Hỏi trời xanh ngất lịm nát cang trường Bờ yêu thương con thơ đang đợi mẹ Nước ngập tràn liếm cả mái tranh xiêu Thương hai em đường đời luôn tất bật Quang gánh bôn ba nước ngập vội quay về Có ai ngờ nước bốn bề như quỹ dữ Trắng xoá một vùng chìm khuất tấm thân em . Trong tuyệt vọng níu tay chồng gào thét. Buông em ra mình còn đứa con thơ Không em ơi ! Anh đây không thể nỡ
12/10/2020(Xem: 10954)
Tiếng hát Hà Thanh trong “Sám Hối“ Bao nhiêu tội lỗi cũng do Tâm! Chiêm nghiệm thắm thía lại thâm trầm... Liễu tri cuộc đời, nào có KHỔ!
12/10/2020(Xem: 10638)
Người xưa ở Nhật đi đêm Bà con qua lại thường đem đèn lồng Đèn dùng tre nứa làm khung Dán ngoài giấy bóng, gắn trong đèn cầy.
12/10/2020(Xem: 10132)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
11/10/2020(Xem: 16203)
Thầy ôi lũ lụt tai Thiên Nghe tin thấy cảnh triền miên ngập tràn Người khổ mình xót tâm can Quyên góp con cái phân ban gởi về
11/10/2020(Xem: 10315)
Tiếng thời gian... chợt nghe lòng vương vấn, Mệt mỏi cuộc đời... tìm chốn ẩn thân. Phước duyên nào tạo tương hội thi nhân? Mượn vần thơ nói bao điều chất chứa!!!