Nhớ Mãi về Thầy

26/06/201809:43(Xem: 12648)
Nhớ Mãi về Thầy



thich tam ngoan
ht tam ngoan 2ht tam ngoan 3HT Tam Ngoan

 TT Nguyên Tạng và HT Tâm Ngoạn tại Lễ Phật Đản 2010 (Miền Nam California, USA)



   NHỚ MÃI VỀ THẦY

Thầy Tâm Ngoạn (76 tuổi) đến Hoa Kỳ tỵ nạn vào tháng 4 năm 1975 cùng thời với tác giả (Tánh Thiện) và TT Từ Lực (Chùa Phổ Từ) vừa phải cưa mất một chân vì bệnh tiểu đường, Thầy là cháu ruột gọi Ni sư Trí Hải (viên tịch)  bằng Dì. Vừa rồi, Thầy Từ Lực có vào thăm Ngài . Thỉnh thoảng con cũng gọi thăm Thầy . Con và Thầy Tâm Ngoạn có rất nhiều kỷ niệm từ lúc chùa VN ở Los Angeles thành lập. Hôm nay,  con viết bài thơ này kính dâng Thầy Tâm Ngoạn với lòng con luôn nhớ mãi về Thầy và kính nguyện Chư Phật gia hộ cho Thầy sớm bình phục.

 

 

Đời Thầy rày đó mai đây

Ngao du cùng khắp chân mây cuối trời

Bây giờ trên chiếc xe (lăn) ngồi

Nụ cười vẫn nở trên môi sáng nào 

Thầy trò từng bước bên nhau

Tình xưa nghĩa đậm dạt dào lối xưa

Thiên Thần thành phố nắng mưa

Hàng cây xanh lá trước chùa còn đây

Lòng tôi mãi nhớ về Thầy

Bước đường tu học kiếp nầy chẳng quên .

                      Tánh Thiện

                       25-6-2018

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 15351)
Cuộc đời người, ai là người không đi kiếm mùa xuân, một mùa xuân viên viễn, cho chính mình hoặc gia đình, thân nhân. Một sớm mai thức giấc, nhìn nhau lại hỏi xuân là gì và có mặt tự bao giờ.
31/07/2011(Xem: 14828)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27820)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 14163)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13963)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13248)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14443)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13494)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14248)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 17090)
Khóc Cha (thơ)