Nuôi Tâm (thơ)

12/06/201805:59(Xem: 12215)
Nuôi Tâm (thơ)


an-cu-ky19-day10-qua duong-kinh hanh-12

NUÔI TÂM

Đi về cuối hạ để an cư

Giữ mái am thiền tịnh thảo lư

Thúc liễm lòng yên nhìn chẳng niệm

Ghìm chăm  ý lặng thấy không ừ

Ôm đồm ngũ uẩn tê là dại

Sở hữu tam bành rứa thiệt ngu

Đã biết thời gian nào hưởng lạc

Nên cần dưỡng tánh kệ mùa Thu*

Như Thị

*Thường Đạo tràng an cư qua thu là ra hạ


 

ĐÒ CHIỀU

Thôi về sống lại ở nơi đây

Mấy chục năm đau dẫu đọa đày

Đã biết đìu hiu chờm phía ấy

Nên chi cô quạnh bủa phương nầy

Sàng tro kỷ niệm buồn da diết

Sảy mủng tang bồng nhớ ngất ngây

Lững thững mong tìm hình bóng cũ

Thương đò chiều đếm cuộc chia tay

Như Thị

 

NHÀN NHÃ CÙNG TRĂNG

Bệnh viện trả về Lãm nguyệt hiên

Nhà thương căn dặn bớt ưu phiền

Chăn trâu miên mật đừng lơ đễnh

Giữ tánh ôn tồn chớ đảo điên

Chẳng nguyện qua đời lên hóa Thánh

Không cầu chuyển kiếp vọt thành Tiên

Chỉ cần đêm xuống ngồi đong gió

Cùng bạn khều trăng rớt trước biền *

Như Thị
*Ruộng Sen Tiền Biền trước nhà tui

Đêm Nguyệt rơi 
Trăng tà vất vưởng rụng bên hiên 
Ánh sáng lung linh xoá não phiền 
Lắm lúc bi quan gây rối hoảng 
Nhiều lần tuyệt vọng biến khùng điên 
Hoa Sen thánh thoát mơ đài Phật 
Dáng Nguyệt hiền hoà mộng cõi tiên 
Lặng bóng đêm khuya vời ảo tưởng 
Buồn này thả gió cuốn tình riêng 
                 Minh Thuý 
           18 tháng 7_2018

Chốn Đây 

Hạ vẫn hoen sầu ở chốn đây 
Thời gian nhạt úa kiếp lưu đày
Tàn hơi vỡ vụn sông trăng đó 
Cạn sức nhàu tan biển bọt này
Nghiệp xoáy lăn trầm cơn mộng ảo 
Duyên vờn luẩn quẩn giấc mơ ngây 
Đường trần cứ ngỡ là muôn sắc
Huyễn hoặc sương mù cúi vẫy tay 

                     Minh Thuý 
                18 tháng 7_2018

CUỐN TRÔI
 
Mưa dầm mịt bóng ngại ngùng hiên
Đợi tạnh trời xa lãng muộn phiền
Sợi nhớ le te vày trí thững
Mương sầu xớ rớ sẩy hồn điên
Hương xưa bỏ lửng phiên trà đạo
Vị cũ lăn đùng cuộc túy tiên
Những tưởng vui hờ trong cõi tạm
Dè đâu ngoảnh lại đã bưng biền 

Lý Đức Quỳnh 


 

 

ĂN MÀY

Xin họa bài ĐÒ CHIỀU  

Trôi dạt thân tàn khắp đó đây 

Mưa giăng thấm đẫm cuộc lưu đày

Đói cơm ngày cạn đau đời vậy

Rách áo đêm thâu lạnh thế nầy

Được bữa người cho sao mặt thộn

Đôi hồi kẻ thí quả lòng ngây

Ăn mày chính hãng còn chi nữa

Sớm tối ai đời mãi nắm tay !

 

Phan Tự Trí

Nguyễn Du có câu:

Ăn mày là ai? Ăn mày là ta

Đói cơm rách áo thì ra ăn mày

 

QUẢ TU CHÁNH GIÁC

 Xin có bài họa 

Chính hiệu dân làng dẫu ngụ cư 

Chen chân ngoảnh mặt quý hương lư*

Người khuyên cứ dạ, Đừng không , Hử ?

Ai hỏi là vâng,Vậy hả?  Ừ !

Lắm chuyện ruồi bu thì quá tệ

Nhiều lời ong chặm rõ là ngu

Quả tu chánh giác từ an tịnh

Am vắng thêm vàng vạt nắng Thu.

 

Phan Tự Trí

 

*Thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm có câu: 

"Được thời thân thích chen chân đến, 

Thất thế hương lư ngoảnh mặt đi".




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/12/2013(Xem: 19967)
Quang minh Phật Đạo sáng ngời Thọ trì Chánh Pháp mở khơi tâm lành Bản Lai vốn sẵn tinh anh Kịp thời thức tỉnh tu hành thăng hoa.
26/11/2013(Xem: 15106)
Nhân vào ngày Lễ Tạ Ơn Chúng ta cảm tạ vô vàn thành tâm Những lời cầu nguyện quanh năm, Tạ ơn gia quyến muôn phần yêu thương, Tạ ơn bạn quý muôn phương Dù là cố cựu hay dường mới quen,
26/11/2013(Xem: 15114)
Lá đã úa màu trên cây. Cũng có những lá đã vàng, khô, rơi lác đác trên thảm cỏ xanh, và trên những con đường dẫn quanh khu xóm. Trời bắt đầu lạnh. Từ lúc trời sẩm tối cho đến buổi sớm hôm sau, sương giăng dầy đặc khiến cho ngọn đèn đầu đường chỉ có thể tỏa ra một vùng sáng nhỏ, lòa nhòa.
21/11/2013(Xem: 16566)
Khắp nơi Phật tử tụ về đây Tu học cần chuyên suốt mấy ngày Sáng dậy an nhiên cùng nắng gió Chiều buông tỉnh lặng với ngàn mây Khách trần xao xuyến dần xa vắng Ông chủ thong dong tự hiện bày Giáo dưỡng ơn sâu mong đáp trả Giúp đời hiển Đạo giữ lòng ngay
21/11/2013(Xem: 23595)
10 bài viết về Bão Lụt Miền Trung Mặc Giang [email protected] 01. Thương lấy Miền Trung 02. Bao giờ thoát khổ hỡ em ? 03. Miền Trung, tôi thấy rồi em 04. Thương về Miền Trung 05. Lại Thương về Miền Trung 06. Thương Người Miền Trung 07. Bão lụt thảm thương 08. Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế 09. Quê Hương máu chảy ruột mềm 10. Hỡi hai mùa mưa nắng
30/10/2013(Xem: 25221)
Miền trung mưa nắng quê tôi hai mùa Ruộng nương xơ xác quê tôi thật buồn Đã bao nhiêu năm ngàn giông bão xuống Một vùng đất nghèo bao nỗi đau thương
27/10/2013(Xem: 23049)
Không biết từ đâu ta đến đây Mang mang trời thẳm đất xanh dày Lớn lên mang nghiệp làm thi sĩ Sống điêu linh rồi chết đọa đày Mấy câu thơ thời tuổi trẻ, lúc mới 23 tuổi ấy đã theo suốt cuộc đời Nguyễn Đức Sơn, một thi sĩ kiệt xuất trên bầu trời văn nghệ Việt Nam hiện đại. Rờn lạnh hoang vu một tâm hồn cô độc, cô liêu khốc liệt, luôn luôn ngún cháy bên trong chiều sâu linh thức một ngọn lửa tịch mịch vô hình, thường trực đứng giữa đôi bờ sống chết giữa đỉnh cao và hố thẳm của tồn sinh bức bách ngay từ những ngày còn chạy lông bông đùa rỡn cùng sóng vàng cát trắng vu vơ dọc mấy hàng cây thông xanh ngút ven bãi biển Ninh Chữ xa mù. Từ đó, từ thuở nhà thơ chào đời năm 1937 ở làng Dư Khánh, Thanh Hải, Ninh Thuận đến nay cũng hơn 70 năm trời đằng đẵng trôi qua rồi mà ngọn lửa tịch mịch đó vẫn còn hừng hực rực ngời như một ngọn lửa thiêng trong lòng người thi sĩ dị thường :
19/10/2013(Xem: 18414)
" Đau thì đau vậy để mà Trả xong nghiệp báo vượt qua luân hồi. Trải qua vô số kiếp rồi Gây bao tội ác cho người khổ đau,
10/10/2013(Xem: 22041)
Phạm Thiên Thư, Phạm Công Thiện, Lê Mạnh Thát, Tuệ Sỹ, Phạm thế Mỹ, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đức Sơn, Bùi Giáng, Trí Hải...
06/10/2013(Xem: 86533)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này