Nuôi Tâm (thơ)

12/06/201805:59(Xem: 12362)
Nuôi Tâm (thơ)


an-cu-ky19-day10-qua duong-kinh hanh-12

NUÔI TÂM

Đi về cuối hạ để an cư

Giữ mái am thiền tịnh thảo lư

Thúc liễm lòng yên nhìn chẳng niệm

Ghìm chăm  ý lặng thấy không ừ

Ôm đồm ngũ uẩn tê là dại

Sở hữu tam bành rứa thiệt ngu

Đã biết thời gian nào hưởng lạc

Nên cần dưỡng tánh kệ mùa Thu*

Như Thị

*Thường Đạo tràng an cư qua thu là ra hạ


 

ĐÒ CHIỀU

Thôi về sống lại ở nơi đây

Mấy chục năm đau dẫu đọa đày

Đã biết đìu hiu chờm phía ấy

Nên chi cô quạnh bủa phương nầy

Sàng tro kỷ niệm buồn da diết

Sảy mủng tang bồng nhớ ngất ngây

Lững thững mong tìm hình bóng cũ

Thương đò chiều đếm cuộc chia tay

Như Thị

 

NHÀN NHÃ CÙNG TRĂNG

Bệnh viện trả về Lãm nguyệt hiên

Nhà thương căn dặn bớt ưu phiền

Chăn trâu miên mật đừng lơ đễnh

Giữ tánh ôn tồn chớ đảo điên

Chẳng nguyện qua đời lên hóa Thánh

Không cầu chuyển kiếp vọt thành Tiên

Chỉ cần đêm xuống ngồi đong gió

Cùng bạn khều trăng rớt trước biền *

Như Thị
*Ruộng Sen Tiền Biền trước nhà tui

Đêm Nguyệt rơi 
Trăng tà vất vưởng rụng bên hiên 
Ánh sáng lung linh xoá não phiền 
Lắm lúc bi quan gây rối hoảng 
Nhiều lần tuyệt vọng biến khùng điên 
Hoa Sen thánh thoát mơ đài Phật 
Dáng Nguyệt hiền hoà mộng cõi tiên 
Lặng bóng đêm khuya vời ảo tưởng 
Buồn này thả gió cuốn tình riêng 
                 Minh Thuý 
           18 tháng 7_2018

Chốn Đây 

Hạ vẫn hoen sầu ở chốn đây 
Thời gian nhạt úa kiếp lưu đày
Tàn hơi vỡ vụn sông trăng đó 
Cạn sức nhàu tan biển bọt này
Nghiệp xoáy lăn trầm cơn mộng ảo 
Duyên vờn luẩn quẩn giấc mơ ngây 
Đường trần cứ ngỡ là muôn sắc
Huyễn hoặc sương mù cúi vẫy tay 

                     Minh Thuý 
                18 tháng 7_2018

CUỐN TRÔI
 
Mưa dầm mịt bóng ngại ngùng hiên
Đợi tạnh trời xa lãng muộn phiền
Sợi nhớ le te vày trí thững
Mương sầu xớ rớ sẩy hồn điên
Hương xưa bỏ lửng phiên trà đạo
Vị cũ lăn đùng cuộc túy tiên
Những tưởng vui hờ trong cõi tạm
Dè đâu ngoảnh lại đã bưng biền 

Lý Đức Quỳnh 


 

 

ĂN MÀY

Xin họa bài ĐÒ CHIỀU  

Trôi dạt thân tàn khắp đó đây 

Mưa giăng thấm đẫm cuộc lưu đày

Đói cơm ngày cạn đau đời vậy

Rách áo đêm thâu lạnh thế nầy

Được bữa người cho sao mặt thộn

Đôi hồi kẻ thí quả lòng ngây

Ăn mày chính hãng còn chi nữa

Sớm tối ai đời mãi nắm tay !

 

Phan Tự Trí

Nguyễn Du có câu:

Ăn mày là ai? Ăn mày là ta

Đói cơm rách áo thì ra ăn mày

 

QUẢ TU CHÁNH GIÁC

 Xin có bài họa 

Chính hiệu dân làng dẫu ngụ cư 

Chen chân ngoảnh mặt quý hương lư*

Người khuyên cứ dạ, Đừng không , Hử ?

Ai hỏi là vâng,Vậy hả?  Ừ !

Lắm chuyện ruồi bu thì quá tệ

Nhiều lời ong chặm rõ là ngu

Quả tu chánh giác từ an tịnh

Am vắng thêm vàng vạt nắng Thu.

 

Phan Tự Trí

 

*Thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm có câu: 

"Được thời thân thích chen chân đến, 

Thất thế hương lư ngoảnh mặt đi".




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/02/2019(Xem: 13118)
Được hành hương lần đầu thăm Mién Điện Mãnh đất vàng thần bí lại diệu kỳ Ngàn bảo tháp ngàn bất khả tư nghì Mỗi cảnh quan biểu hiện niềm tin bất diệt Tả làm sao lòng toàn dân nhiệt huyết Đá quý trân châu vàng khối cúng dường Bậc Đại Giác Đại Hùng triệu tiếc thương Một lần ban phát hai thương nhân ....Xá lợi Tóc Ngoài Shwedagon ...nhiều hiền nhân .... pháp học
25/02/2019(Xem: 10806)
Một góc trời lặng lẽ Âm thầm giữa vì sao Sáu mươi lăm năm thấm Giữa ánh đạo hôm nào. Sáng dậy sờ mái tóc Đầu vẫn cạo như xưa
24/02/2019(Xem: 16039)
Pancariyavaḍḍhi - Năm pháp tăng thịnh cao quí: 1. Saddhā - Đức tin, là niềm tin chân chánh với Tam bảo Phật Pháp Tăng, nhân quả nghiệp báo,... ta nên làm cho tăng trưởng thường xuyên. 2. Sīla - Giới hạnh, là đạo đức nền tảng của hàng phật tử, ta nên an trú vào sự thanh tịnh giới hằng ngày. 3. Suta - Đa văn, là sự học hỏi nghiên cứu trau giồi và phát huy kiến thức mà ta tích luỹ trở nên phong phú. 4. Cāga - Xả thí, là sự rộng lượng phóng khoáng với tâm hồn bao dung cởi mở hay giúp đở những hoàn cảnh khó khăn; là sự dứt bỏ lòng bỏn xẻn, keo kiệt, ích kỷ để mọi người hoan hỷ gần gũi thân thiện. 5. Paññā - Trí tuệ, là sự hiểu biết nhận thức đúng đắn về lý Tứ thánh đế, Bát chánh đạo, Thập nhị nhân duyên,... mà ta nên trau dồi thường xuyên.
24/02/2019(Xem: 20722)
Có một lời dạy của Đức Phật đã ngấm vào dòng chảy của tâm thức dân tộc mình… Đó là ý thức về vô thường, về khổ. Bởi vậy, thơ Việt Nam kể chuyện buồn nhiều hơn vui, lo lắng nhiều hơn an bình, gập ghềnh nhiều hơn bằng phẳng… Ngay từ trang đầu Truyện Kiều, nhà thơ Nguyễn Du (1766–1820) đã viết: …Trải qua một cuộc bể dâu. Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
21/02/2019(Xem: 11380)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền
21/02/2019(Xem: 10043)
Ngày xưa ở một ngôi làng Nhiều người có của giàu sang vô cùng Ông kia giàu nhất trong vùng Có nhiều vàng bạc chứa trong nhà mình.
18/02/2019(Xem: 10455)
Lệ rơi rơi...hỏi thầm ...mừng hay tủi ? Nghiên cứu kịp không ...sách quý xếp hàng . Mỗi tác phẩm ...tuyệt diệu khó luận bàn Nguyện còn thời gian .....một lần thông duyệt
18/02/2019(Xem: 14147)
Ngàn năm mây núi xa xăm Sương mờ bao phủ trăng rằm chiếu soi Người Xưa trên đỉnh mây trôi Khách thiền lặng lẽ giữa đồi ai qua?
14/02/2019(Xem: 9504)
Em từng hỏi ...." Có thể nào chuyển đổi " Tĩnh lặng an nhiên ....dẹp bỏ điên cuồng Ngày luôn vướng mắc hốt hoảng ...nắm , buông? Xin khuyên ....tạm thực hành tu ngũ giới
13/02/2019(Xem: 9606)
Núi ôm mây trắng phù vân, Để cho đời hát diệu xuân chân thường; Mẹ như từng hạt mai sương, Cha là hạt nắng không vương tuổi đời;