Luc Bát Hạnh Phương (thơ)

08/06/201820:59(Xem: 12353)
Luc Bát Hạnh Phương (thơ)

lotus 10












GIỮA VỜI
 
Nhện kia mà chẳng giăng tơ
Lấy chi để mắc bài thơ giữa vời
Em ơi ! bể khổ luân hồi
Trầm luân là để con người tìm nhau.
 
 
VÔ NIỆM
 
Hôm qua năm trước ngày mai
Bóng thời gian – nỗi ai hoài – trầm tư
Dừng chân – vô niệm nhất như
Bài thơ anh đã vô dư niết bàn.
 
 
BÊN ĐÈN
 
Nằm nghiêng thấy Phật niết bàn
Kiết già thấy Phật huy hoàng đài sen
Chân như trong đáy mắt em
Bâng khuâng ta thấy bên đèn trang thơ.
 
 
HẠNH PHÚC
 
Chia tay năm ấy lá xanh
Bây giờ tao ngộ trên nhành lá tươi
Bền duyên vẫn một nụ cười
Em ơi hạnh phúc cõi người đó chăng ?!
 
 
SAO SÁNG
 
Một đôi sao sáng nằm kề
Long lanh từ thuở mẹ về với cha
Nụ hồng ấm nắng xòe hoa
Vo tròn phúc tuệ nếp nhà từ bi .
 
 
ĐÁNH RƠI
 
Thương ai như hạt bụi hồng
Sang sông lạc bước bềnh bông phương người
Nhạt nhòa nước mắt đầy vơi
Bài thơ hạnh phúc đánh rơi bao giờ.
 
 
CHỖ NẰM
 
Cỏ xanh trải một chỗ nằm
Nữa khuya dát bạc trăng rằm về chơi
Áo em rực dậu mùng tơi
Lặn trong vô thức bỗng ngời vào thơ.
 
 
BƯỚC  ĐI
 
Bước đi như mình đi chơi
Thong dong nhàn hạ giữa trời đất thơm
Mối tình gạo nấu thành cơm
Hương còn dào dạt mùi rơm cánh đồng.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/01/2019(Xem: 12788)
Như một dòng sông lặng lẽ trôi Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi. Non xanh mây nổi hình vân cẩu Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời
13/01/2019(Xem: 13801)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian Bao dung tha thứ mọi đàng Theo Ngài Di Lặc nhẹ nhàng chuyển duyên Còn đâu cơn bão ưu phiền Còn đâu khổ luỵ đảo điên cõi lòng Cuộc đời nhắm mắt là xong Nụ cười chẳng mất sao không như Ngài.
10/01/2019(Xem: 16009)
Kính dâng lên Ôn Làng Mai để nhớ lần đầu tiên con tham dự khoá tu tại một thiền viện Mỹ trên núi ở miền Bắc Cali do Ôn hướng dẫn vào đầu thập niên 80. Con cũng nhớ có lần cạo gió cho Ôn trong khoá tu đó. Thật là một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời tu học của con.
07/01/2019(Xem: 13664)
Năm Hợi, kể truyện cổ Phật giáo HÒA THƯỢNG HEO Ngày xưa ở một ngôi chùa Trụ trì là một thiền sư lâu đời Thầy tu từ thuở thiếu thời Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
06/01/2019(Xem: 12002)
NHÃN XUÂN Mắt em liếc đuổi bướm vàng Chậu mâm xôi cúc tưởng tàn lại tươi Vô thường chỉ mấp máy môi Mắt thương đời khổ nên tôi nặng tình.
05/01/2019(Xem: 16498)
Em dẫu biết Thu sang rừng thay lá Sao mãi ngồi tiếc nhớ những mùa Xuân Em vẫn biết Xuân qua trời sang Hạ.. Sao Đông về.. khóe mắt lại rưng rưng?
03/01/2019(Xem: 11434)
Một thiền sư rất nổi danh Lãng du theo đám mây xanh cuối trời Chân ông in dấu khắp nơi Một ngày dừng trước lâu đài nhà Vua
03/01/2019(Xem: 15236)
Ngày xưa có một ông vua Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời Sinh con trai đủ trăm người Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương Kiên trì, nghị lực, hiền lương Tính tình lại rất khiêm nhường lắm thay.
24/12/2018(Xem: 19018)
Lễ Noel, Người Phật tử nên suy ngẫm, Biết bao người chúc tôi lễ Noel: “Thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc” Tôi cười nhạt lòng gợn buồn đôi chút Mình Thầy Tu, họ Phật tử kia mà. Sao những ngày Vía Phật Thích Ca Không thấy chúc cũng chẳng buồn biết tới
24/12/2018(Xem: 11233)
Giấu mình trong chéo áo Ta đi ngang qua đời Mộ, triêu ngày hai bữa Dặm gió ngàn đầy vơi.