Tịnh Thất (thơ)

01/06/201822:14(Xem: 11415)
Tịnh Thất (thơ)

TỊNH THẤT
Tinh-that

Góc sâu nép bóng an bình

Dừa non. Chuối biếc. Lá xanh. Gió về…

Sân ngoài

Bồ tát lắng nghe

Thiêng liêng cảnh giới

Bốn bề lặng yên

Nín thinh gỗ đá, lư đèn

Giò lan lủng lẳng mái hiên gọi mời

Ai về tịnh thất thảnh thơi

Bỏ buông tạp nhiễm mà ngồi soi tâm?

Ai trong tịnh thất lặng thầm

Đón đưa tri vọng, nghe âm hải triều?

Trời trồng đứng giữa nắng thiêu

Ai thèm vào đó đến chiều rồi ra?

Ô hay, nặng nợ ta bà

Nghiệp còn chồng chất nên ta đứng ngoài

Phong trần bám nặng hai vai

Mồ hôi đẫm áo gọi bài thơ vui

Thương ta quyến luyến gót rời

Chọt nghe tịnh thất khẩy cười tiễn chân.

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27759)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13912)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13710)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12970)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14194)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13474)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13998)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16796)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14317)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)