Tịnh Thất (thơ)

01/06/201822:14(Xem: 11452)
Tịnh Thất (thơ)

TỊNH THẤT
Tinh-that

Góc sâu nép bóng an bình

Dừa non. Chuối biếc. Lá xanh. Gió về…

Sân ngoài

Bồ tát lắng nghe

Thiêng liêng cảnh giới

Bốn bề lặng yên

Nín thinh gỗ đá, lư đèn

Giò lan lủng lẳng mái hiên gọi mời

Ai về tịnh thất thảnh thơi

Bỏ buông tạp nhiễm mà ngồi soi tâm?

Ai trong tịnh thất lặng thầm

Đón đưa tri vọng, nghe âm hải triều?

Trời trồng đứng giữa nắng thiêu

Ai thèm vào đó đến chiều rồi ra?

Ô hay, nặng nợ ta bà

Nghiệp còn chồng chất nên ta đứng ngoài

Phong trần bám nặng hai vai

Mồ hôi đẫm áo gọi bài thơ vui

Thương ta quyến luyến gót rời

Chọt nghe tịnh thất khẩy cười tiễn chân.

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2013(Xem: 12641)
Tôi từ vùng gốc rạ Nắng bỏng da giọt đời trên kẻ lá Sao mai lên thức giấc giữa canh gà Bên nây bờ , đôi tay
27/03/2013(Xem: 14243)
Ông điên từ bữa hôm qua Tới hôm nay nữa gọi là ba hôm Thanh thiên về dự hội đàm Thành thân thiên hạ muôn vàn mai sau
27/03/2013(Xem: 16164)
Đời đâu chỉ có toàn là gai góc Hãy nhìn xem hoa hồng nở thắm trên cây. Đời đâu chỉ có toàn là tang tóc Hãy nhìn xem hạnh phúc khắp đó đây.
27/03/2013(Xem: 14302)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời
27/03/2013(Xem: 23748)
Trung đạo xem ra tự tánh không, Cái gì nguyên thủy cực đoan không...
26/03/2013(Xem: 9961)
Mục đích của tôi đến đây, Bởi vì, muốn biết ai xây ngôi nhà. Xây sao cột lớn, cứng, già!!! Đã bao nhiêu kiếp thế mà đứng yên.
26/03/2013(Xem: 13430)
Ta thiền kiến thấu chính thân ta Sắc sắc không không xác là nhà Trăm năm tạm trú hồn lưu thế Một kiếp phong trần phá chấp qua.
26/03/2013(Xem: 13408)
Ta ngồi thiền định đón bình minh, Vũ trụ bừng lên thức trở mình, Hồn như lắng đọng vương sương gió, Tâm hòa muôn vật sáng lung linh..
26/03/2013(Xem: 10596)
Nam mô! nấc nghẹn lời kinh, Tử sinh ly biệt thuyền tình đứt neo, Chơi vơi hai neỏ cheo leo, Âm dương cách khoảng vạn đèo thương ðau,
26/03/2013(Xem: 12885)
Giòng sông xanh thơ mộng thần tiên Chảy mãi hoài, chảy xuôi về tận biển Kià ngọn hải đăng giữ nguồn Hương Hoả Dẫn gọi ta về gốc cội Tổ tiên