Tịnh Thất (thơ)

01/06/201822:14(Xem: 11847)
Tịnh Thất (thơ)

TỊNH THẤT
Tinh-that

Góc sâu nép bóng an bình

Dừa non. Chuối biếc. Lá xanh. Gió về…

Sân ngoài

Bồ tát lắng nghe

Thiêng liêng cảnh giới

Bốn bề lặng yên

Nín thinh gỗ đá, lư đèn

Giò lan lủng lẳng mái hiên gọi mời

Ai về tịnh thất thảnh thơi

Bỏ buông tạp nhiễm mà ngồi soi tâm?

Ai trong tịnh thất lặng thầm

Đón đưa tri vọng, nghe âm hải triều?

Trời trồng đứng giữa nắng thiêu

Ai thèm vào đó đến chiều rồi ra?

Ô hay, nặng nợ ta bà

Nghiệp còn chồng chất nên ta đứng ngoài

Phong trần bám nặng hai vai

Mồ hôi đẫm áo gọi bài thơ vui

Thương ta quyến luyến gót rời

Chọt nghe tịnh thất khẩy cười tiễn chân.

 

Cư sĩ Vĩnh Hữu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/08/2016(Xem: 11555)
Ra đi sống đời viễn xứ Hướng về đất nước quê hương Núi sông biển hồ mây nước Tình người nhiều nỗi nhớ thương
14/08/2016(Xem: 11908)
Khi chào đời ta phát ra tiếng khóc Khóc một mình dưới ánh sáng đèn pha Đưa ta đi vào thế giới ta bà Bao khổ nạn cùng vui buồn sướng khổ
13/08/2016(Xem: 12804)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 14462)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 12163)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 19453)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 12689)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 18763)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17451)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 15319)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-